Chương 4 - Quân Nhất Sách Đẫm Máu
Bàn tay kẹp điếu thuốc của chị Cả khựng lại, rồi chị từ từ ngước mắt lên nhìn tôi: “Ai nói?”
“Chị mặc kệ ai nói, chị cứ nói xem có chuyện đó hay không.”
Chị Cả im lặng rất lâu, tàn thuốc rớt xuống quần cũng không buồn phủi.
“Đúng là chị có lục,” cuối cùng chị cũng mở miệng, “Nhưng chị không lấy quân Nhất Sách. Chị lục rương là để tìm cuốn sổ tiết kiệm của bà.”
“Sổ tiết kiệm?”
“Ừ. Lúc còn sống bà từng nói với chị là bà có cất một khoản tiền, định bụng đợi đến sinh nhật tuổi ba mươi của chị thì cho. Nhưng bà không đợi được đến lúc đó đã đi rồi. Chị lục rương, không thấy sổ tiết kiệm đâu, trong hộp mạt chược cũng chẳng có quân Nhất Sách. Lúc đó bộ mạt chược đã thiếu sẵn quân Nhất Sách rồi, không phải chị lấy.”
Em Út cười khẩy: “Vậy nên chị mới giấu giếm bọn em, lén lút một mình đi lục di vật của bà?”
Chị Cả trừng mắt, ánh mắt hung tợn: “Chị tìm đồ của chị thì liên quan đếch gì đến mày? Bà bảo tiền đó cho chị, thì nó là của chị!”
“Đủ rồi! Đủ rồi!” Tôi chen vào đứng giữa hai người, “Bây giờ không phải lúc cãi nhau. Trước lúc mặt trời lặn mà không tìm được quân Nhất Sách thì cả lũ phải chết đấy.”
“Nhưng rốt cuộc quân Nhất Sách ở đâu chứ?” Em Út lại mếu máo, “Tụi mình đều không lấy, chẳng lẽ nó tự mọc chân chạy mất?”
Vừa dứt lời, điện thoại tôi réo vang.
Lại là tin nhắn từ số lạ đó:
“Chị Cả nói dối. Nó lấy quân Nhất Sách rồi.”
Tôi đưa màn hình cho chị Cả xem.
Sắc mặt chị Cả thoáng chốc trắng bệch, rồi đỏ gay, cuối cùng chuyển sang tái mét.
“Chị không có!” Chị gần như hét lên, “Chị không lấy! Đây là bà nội đang cố ý chia rẽ chị em mình!”
“Thế chị giải thích sao về việc lục rương lúc canh linh cữu?” Em Út vặn vẹo.
“chị nói chị tìm sổ tiết kiệm!”
“Ai mà tin!”
Hai người lại lao vào cãi vã.
Tôi cầm điện thoại, đột nhiên để ý thấy một chi tiết.
Thời gian gửi tin nhắn này là 2 giờ 13 phút sáng. Mà tin nhắn đầu tiên chúng tôi nhận được hôm qua cũng đúng vào 2 giờ 13 phút sáng.
Cùng một thời điểm.
Tôi đi ra ban công, bấm gọi lại số đó. Tắt máy, tổng đài báo đây là số không tồn tại.
Ngay lúc tôi định cúp máy, đầu dây bên kia đột nhiên kết nối được.
Một giọng nói khàn đục vang lên từ ống nghe, giống như ai đó đang thầm thì dưới tầng hầm:
“Bé Hai à… Nếu mày muốn biết sự thật… tối nay ra mộ bà… đi một mình nhé…”
“Bà nội?”
Cuộc gọi bị ngắt.
Tôi quay đầu nhìn chị Cả và em Út vẫn đang cãi nhau chí chóe trong phòng khách, tim đập thình thịch như đánh trống.
Tối nay, ra mộ một mình.
Tôi có nên đi không?
***
**CHƯƠNG 5**
Tôi không đi.
Không phải vì gan tôi lớn, mà chính xác là vì gan tôi quá nhỏ.
Tôi sợ phải lên núi một mình, sợ phải đối mặt với khuôn mặt của bà nội trong đêm đen, sợ cái bóng mặc áo liệm đó sẽ bước ra từ trong màn sương mù.
Nhưng nếu không đi, thì chúng tôi có thể trốn được đến bao giờ?
Bốn giờ chiều, mặt trời đã bắt đầu ngả về Tây.
Chị Cả và em Út sau khi cãi nhau xong thì mỗi người chui vào một phòng, không ai thèm nhìn mặt ai.
Tôi ngồi ngoài phòng khách, dán mắt vào chiếc đồng hồ treo tường, nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một.
Bốn rưỡi.
Năm giờ.
Năm rưỡi.
Tôi đưa ra một quyết định.
Tôi đi tới gõ cửa phòng chị Cả: “Chị Cả, em nghĩ kỹ rồi, tụi mình không thể cứ thế này mãi được. Ba chị em cùng lên mộ bà đi, ba mặt một lời nói cho rõ ràng.”
Chị Cả mở cửa, mắt đỏ hoe, không rõ có phải vừa khóc không: “Đi thì đi, ai sợ ai.”
Em Út cũng mở cửa bước ra, mặt mũi vẫn khó coi: “Em cũng đi, nhưng em thề em không lấy quân Nhất Sách.”
Ba chị em lại lên xe.
Lần này, trên đường không có bà nội ra chặn xe nữa. Sương mù ở núi sau còn dày đặc hơn ban sáng, ánh đèn pin chiếu ra chỉ rọi được chừng hai ba mét.