Chương 5 - Quân Nhất Sách Đẫm Máu
Ba chị em nắm tay nhau, lê bước trên con đường núi trơn trượt. Chẳng ai lên tiếng, chỉ có tiếng gió rít qua rặng thông ù ù, nghe như tiếng ai đang than khóc.
Tới trước mộ.
Di ảnh bà nội trên bia đá chìm trong bóng tối không nhìn rõ lắm, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của bà xuyên qua tảng đá, lạnh lẽo phóng thẳng vào người tôi.
Chị Cả quỳ xuống đầu tiên: “Bà nội, rốt cuộc bà muốn bọn con phải làm sao? Bà nói có người lấy quân Nhất Sách, ba đứa con đều nói không lấy, bà lại không tin. Nếu bà thật sự thiếu quân Nhất Sách, bọn con đi mua cho bà một trăm bộ, một ngàn bộ cũng được, bà đừng hành hạ bọn con nữa có được không?”
Không có tiếng đáp lại.
Gió ngừng thổi.
Cả tiếng lá thông cũng im bặt.
Em Út bỗng giật giật tay áo tôi, giọng bé tí tẹo: “Chị Hai… chị nhìn ra sau bia mộ kìa…”
Tôi lia đèn pin soi qua…
Sau tấm bia mộ có một bóng đen đang đứng.
Áo liệm, chân bó gót sen, lưng còng.
Bà nội.
Bà đứng sừng sững ở đó, không nhúc nhích. Khuôn mặt xám xịt khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đục ngầu đang phản chiếu ánh sáng, giống hệt hai viên bi lên mốc.
“chúng mày… đến đủ rồi.” Bà nội cất lời, giọng vẫn như chui từ dưới lòng đất lên, “Tốt lắm.”
Chị Cả đứng phắt dậy, giọng run rẩy nhưng vẫn cố cứng cỏi: “Bà nội, bà nói có đứa lấy quân Nhất Sách, rốt cuộc là đứa nào? Bà nói thẳng ra không được sao? Sao cứ phải dọa bọn con thế này?”
Bà nội nghiêng đầu, cái tư thế đó không giống người, mà giống một con chim hơn.
“Bà không biết là đứa nào.”
“Cái gì cơ?” Tôi sững sờ.
“Nếu bà biết là đứa nào lấy, bà đã đi tìm thẳng nó rồi.” Bà nội nói, “Bà chỉ biết, quân Nhất Sách của bà đang nằm trong tay ba đứa chúng mày. Là đứa nào lấy, bà không biết.”
“Thế thì làm sao bọn con tìm ra được?” Em Út òa khóc, “bọn con đâu có lấy!”
Bà nội im lặng một hồi lâu.
Rồi bà thốt ra một câu khiến máu chúng tôi đông cứng lại:
“Nếu đã không tìm ra… vậy thì chết từng đứa một. Chết đến khi nào chỉ còn lại một đứa, thì đứa sống sót chính là kẻ đã lấy quân Nhất Sách.”
“Bà nội!” Tôi gào lên, “Bà không thể làm thế! bọn con là cháu ruột của bà mà!”
“Cháu ruột?” Bà nội cười, khuôn mặt xám xịt lộ ra một nụ cười vặn vẹo, “Ba đứa bay, cái đêm canh linh cữu, chúng mày đứng ngay trước bàn thờ cãi nhau chí chóe, cãi ngay trước mặt di ảnh của tao, thậm chí không đốt trọn vẹn cho tao được xấp tiền vàng. Vậy mà gọi là cháu ruột à?”
“Tao chết ba tháng nay, có đứa nào về thăm tao lấy một lần? Có đứa nào đốt cho tao bộ quần áo giấy nào không?”
“Trong đầu chúng mày chỉ có bộ mạt chược đó, chỉ chăm chăm vào cái quân Nhất Sách đáng giá mấy chục vạn tệ đó thôi. chúng mày mong tao chết sớm để chia chác đồ đạc, tưởng tao không biết chắc?”
Mặt chị Cả trắng bệch.
Mặt em Út trắng bệch.
Mặt tôi cũng trắng bệch.
Bởi vì những lời bà nói, có một phần là sự thật.
Sau khi bà mất, ba chị em thực sự ai lo việc nấy, chẳng có đứa nào về tảo mộ cho bà. Nếu không phải đúng dịp Thanh minh, không phải vì cơn ác mộng này, có lẽ cả năm nay chúng tôi cũng chẳng thèm bước chân lên ngọn núi này.
“Mặt trời lặn rồi.” Bà nội ngẩng đầu, nhìn bầu trời bị sương mù che khuất, “Trò chơi bắt đầu.”
Bà quay lưng, từng bước từng bước đi vào màn sương.
Gấu áo liệm quét lê trên mặt đất, để lại một vệt kéo lê thật sâu.
Ba chị em chôn chân tại chỗ, không ai dám nhúc nhích.
Khá lâu sau, em Út mới lí nhí: “Tụi mình… xuống núi thôi?”
Chúng tôi quay người đi xuống núi.
Đi chưa được một trăm mét, phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng động lớn.
Chúng tôi ngoái lại – chị Cả biến mất rồi.
Dưới đất chỉ còn lại chiếc đèn pin, mặt kính vỡ nát nhưng đèn vẫn sáng, chiếu gọi vào hàng dấu chân nhỏ xíu của người bó chân.
“Chị Cả!” Em Út thét lên.