Chương 3 - Quân Nhất Sách Đẫm Máu
Chị Cả cười khẩy: “Lúc bà còn sống thế nào mày còn lạ gì. Một khi bà đã ác lên thì ác hơn bất cứ ai.”
Tôi không đáp lời.
Trời vừa hửng sáng, hai chị em lái xe lên núi.
Đường núi hôm nay còn âm u hơn hôm qua sương mù giăng kín mít, tầm nhìn chưa tới mười mét. Tôi và chị đi trước đi sau, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng bước chân giẫm lên bùn ướt.
Đến trước mộ, một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi cả đời này không thể nào quên.
Em Út đang quỳ trước bia mộ bà nội, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, trông như một cái xác chết đã lâu. Mắt nó mở trừng trừng, đồng tử giãn to, dán chặt vào di ảnh bà nội trên bia đá.
Hai tay nó đang cẩn thận nâng một vật…
Một quân Nhất Sách.
Không phải cái quân bài lấm lem bùn đất hôm qua mà là một quân bài mới tinh, giống như vừa mới bóc từ trong hộp ra.
“Út!” Chị Cả lao tới, đưa tay thăm dò hơi thở của nó.
“Còn sống,” giọng chị run rẩy, “Vẫn còn thở.”
Chị Cả tát mạnh mấy cái vào mặt nó: “Út! Út tỉnh lại đi em!”
Tròng mắt em Út từ từ đảo quanh, lúc nhìn thấy mặt chị Cả, nó đột nhiên òa khóc nức nở.
“Chị Cả! Chị Cả ơi em sợ quá! Bà nội đến tìm em! Đêm qua bà bắt em tới trước mộ, bắt em quỳ ở đây. Bà nói… bà nói…”
“Nói gì?”
Em Út run rẩy toàn thân, hai hàm răng đánh bò cạp: “Bà nói, trước khi mặt trời lặn hôm nay, nếu vẫn không tìm ra đứa nào lấy quân Nhất Sách, cả ba chị em sẽ phải chết. Bà nói… bà nói người chết đầu tiên sẽ là em.”
Tôi ngồi thụp xuống, tóm lấy vai nó: “Em nói thật cho chị Hai nghe, rốt cuộc em có lấy quân Nhất Sách hay không?”
Em Út lắc đầu quầy quậy: “Em không lấy! Em thật sự không lấy! Chị Hai phải tin em! Em không lấy!”
Chị Cả túm em Út kéo dậy: “Xuống núi trước đã, về phố rồi tính.”
Hai chúng tôi đỡ em Út lên xe, chị Cả lái, tôi ngồi ghế sau ôm chặt lấy em. Người nó lạnh toát như vừa được vớt ra từ hầm băng.
“Chị Hai,” em Út bỗng ghé sát tai tôi, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “Thực ra em biết một chuyện, nhưng không biết có nên nói không.”
“Chuyện gì?”
“Đêm bà nội mất, chị Cả đã lẻn vào phòng bà lục lọi rương đồ. Em nhìn thấy.”
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
“Em nói sao?”
“Đêm thức canh linh cữu, chẳng phải chị đi mua đồ ăn đêm sao? Em đi vệ sinh, lúc về thì thấy chị Cả đang lục lọi đồ trong phòng bà nội. Chị ấy đang lục cái hộp đựng mạt chược đó.”
Tôi vừa định gặng hỏi thêm thì chiếc xe đột nhiên phanh cháy lốp.
“Chuyện gì vậy?!” Tôi ngẩng đầu lên nhìn.
Chị Cả ngồi trên ghế lái, người cứng đờ, hai tay siết chặt vô lăng, mắt trừng trừng nhìn về phía trước.
Giữa đường cái có một người đang đứng.
Mặc áo liệm xanh lam thẫm, khuôn mặt xám xịt, hốc mắt trũng sâu, khóe miệng trễ xuống.
Là bà nội.
Giữa thanh thiên bạch nhật, bà nội đứng sừng sững giữa đường, cản ngay đầu xe chúng tôi.
“Chị Cả…” Giọng tôi run lên.
Chị Cả không nói gì, nhưng hành động tiếp theo của chị khiến tôi điếng hồn.
Chị đạp lút cán ga, chiếc xe lao thẳng tắp về phía bà nội.
“Chị Cả, chị điên rồi!”
Khung xe rung bần bật như vừa đâm phải thứ gì đó, rồi lao xuyên qua.
Bà nội biến mất.
Nhưng nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy bà đang đứng ven đường, vẫy tay chào chúng tôi.
***
**CHƯƠNG 4**
Về đến nhà chị Cả, ba chị em ngồi giữa phòng khách, ai nấy đều im lặng.
Câu nói của em Út trên xe lúc nãy như cái gai đâm vào lòng tôi. Chị Cả từng lục lọi rương đồ của bà trong đêm canh linh cữu ư? Chẳng phải chị ấy luôn miệng bảo chưa bao giờ đụng vào đồ của bà sao?
Tôi liếc nhìn chị Cả. Chị ngồi trên sô-pha rít thuốc, tay vẫn còn run, nhưng nét mặt đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng cứng rắn quen thuộc.
“Chị Cả,” tôi lên tiếng, “Em có chuyện muốn hỏi.”
“Hỏi đi.”
“Đêm bà mất, chị có lục rương của bà không?”