Chương 11 - Phong Lâu Quái Đàm 1
Đúng rồi! Là mắt mèo!!!
Vị trí mắt mèo trên cánh cửa này… bỏ trống! Nếu như ở đó không có gì thì có khi nào có thể nhìn được vào bên trong không?
Nghĩ vậy, tôi vội vàng kiễng mũi chân nhìn vào bên trong mắt mèo tìm kiếm. Nhưng trong đó lúc này lại tối om một mảnh, hoàn toàn không thấy rõ được hình dáng.
Đúng rồi, giờ này thì trong phòng tắt đèn cũng là phảii…
Nhưng vất vả lắm mới tới đây, để tôi cứ thế trở về chờ chết thì dù thế nào tôi cũng không cam tâm.
Thế là tôi bèn móc điện thoại ra khỏi túi, sau đó phóng to nhắm vào trong chụp hình.
Điện thoại có thể điều chỉnh được tiêu cự, tôi muốn dựa vào chức năng này để nhìn rõ gian phòng trước mắt. Chỉ có điều, lúc tôi chụp hình bên trong thì không lâu sau trước ống kính đã lóe lên một cái.
[Hả?]
Tôi tưởng là vừa rồi là ngón tay của mình chặn lại nên xoa ống kính, sau đó mở hình ảnh vừa rồi định điều chỉnh sáng tối, từ đó nhìn tình hình bên trong căn phòng.
Thế nhưng, thứ xuất hiện bên trong lại làm cho tôi phải ngơ người.
Sau khi điều chỉnh sáng tối, thứ bên trong ảnh càng trở nên rõ ràng. Chỉ là thứ xuất hiện bên trong đó không phải là tình huống phòng mà là… camera điện thoại.
Mà khi tôi cẩn thận xem xét từng tấm hình thì lại thấy lóe lên, ẩn hiện giữa chút mơ hồ là… màu da.
Lúc này, một ý nghĩ to gan dâng cao trong đầu óc tôi kèm theo cảm giác rợn da gà không ngừng trỗi dậy.
Hiện tại trên đó chỉ còn lại một nửa mắt mèo… hay là mắt người???
Nghĩ vậy, tôi giơ súng khử trùng lên, nhấn chốt mở hướng vào trong.
Theo động tác của tôi, bên trong đột nhiên bật lên tiếng hét thảm.
“A!!!”
Mặc dù đã cách một cánh cửa thật dày nhưng bên ngoài vẫn như cũ nghe rõ được tiếng hét thảm bên trong.
Chỉ là lần này nghe được âm thanh như vậy, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sợ hãi mà là mừng thầm.
“Tôi là lầu trưởng! Mau mở cửa ra! Chỗ của các người cần phải tiêu độc!”
Vốn tôi còn lo lắng người này sẽ không mở cửa cho tôi nhưng sau khi nghe được giọng của tôi, cửa lại hé mở.
Theo đó, tôi bất giác nắm chặt cây súng khử trùng trong tay. Mà làm tôi không ngờ tới là người xuất hiện trước mắt tôi chính là hắn!
Tên để râu quai nón chẳng phải chính là kẻ đã lừa lấy túi đồ ăn của phòng 602 từ tay tôi sao?
Tôi gần như ngay lập tức hiểu được tại sao hôm nay hắn lại trở thành kẻ cần tiêu độc.
Lúc này một con mắt của hắn đang ứa máu đỏ tươi. Sau khi thấy tôi xuất hiện ở cửa chính, hắn liền hơi nghiêng đầu, lộ ra nụ cười qu.ỷ dị.
“Tôi còn phải xem nữa!”
“Tôi còn phải xem nữa!”
“Tôi còn chưa thấy rõ cô ấy ở phòng 602 làm gì! Tôi còn chưa…”
Có điều, còn chưa nghe hết lời hắn nói thì cây súng khử trùng trên tay tôi đã nhắm thẳng vào hắn.
“Nhìn cái gì! Xuống địa ngục mà nhìn đi!”
Theo làn sương mù của súng khử trùng phả vào hắn, một gã đàn ông cường tráng to lớn như thế lại từng chút… từng chút hóa thành những mảnh vỡ.
“Lạch cạch!”
Thật là thứ âm thanh vui sướng tới cỡ nào nha!
<Chúc mừng lầu trưởng hoàn thành nhiệm vụ tiêu độc Tích lũy tiêu độc hiện tại: 2 lần.>
09.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi không ở lại lâu mà chỉ khép cửa phòng trả tất cả trở về yên tĩnh.
Vũng m.áu tươi trên đất vốn chảy xuống từ người của gã đàn ông kia cũng theo làn sương mù khử trùng phun ra mà lập tức biến mất sạch sẽ.
Làm xong hết thảy, tôi vốn định âm thầm rời đi nhưng cánh cửa mở ra đột ngột đã thu hút tất cả sự chú ý của tôi.
“Cái này… Chuyện gì vậy?” Phía sau cánh cửa xuất hiện một cô bé mặc áo ngủ phim hoạt hình, chính là fan ruột của tôi, Thẩm Đình Đình.
Lúc này tôi cũng có chút xấu hổ. Nếu như là người không biết gì cả khi chứng kiến cảnh vừa phát sinh này hẳn sẽ coi tôi như một sát thủ biến thái, cho rằng tôi đã dùng loại thuốc đặc thù nào đó để giết gã đàn ông cường tráng ở phòng 603 này.
Có điều, ngay khi tôi còn đang suy nghĩ phải giải thích như thế nào thì Thẩm Đình Đình đã lên tiếng trước: “Chị Bồ Câu! Rốt cuộc là sao vậy?”’
“Chị là vừa… xử lý ông chú b.iến th.ái kia sao?”
Nghe vậy, tôi cũng thoáng kinh ngạc nhưng nhìn dáng vẻ không có chút đề phòng nào với tôi của Thẩm Đình Đình, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng tôi vẫn bước đến tiết lộ sự thật với cô bé. Tuy rằng tôi chỉ nói là nhà của mình hiện tại là nơi cực kỳ hung hiểm nhưng đây cũng là chuyện rất không hợp với thói thường.
Có điều, sau khi chứng kiến tôi vừa dùng súng khử trùng tiêu diệt ông chú b.iến th.ái ở phòng 603 xong, mà súng khử trùng phun lên người tôi thì lại không có bất kỳ biến hóa gì, Thẩm Đình Đình rất nhanh vẫn tiêu hóa được.
Trong quá trình này, tôi cũng từ miệng cô bé biết được người đàn ông ở phòng 603 hình như là kẻ b.iến th.ái, luôn theo dõi rình trộm Thẩm Đình Đình bằng mọi cách.