Chương 9 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
Bên khung cửa treo mấy con diều giấy, đầu giường bày một hàng búp bê bằng vải.
Đây là phòng của ta!
“Ta về nhà rồi!” Ta nhảy cẫng xuống giường, ngó quanh quất, “Đây là nhà ta, ta về nhà rồi!”
“Đế quân, là ngài đã đưa ta về sao?”
Đế quân ngồi thẳng người dậy, đặt quyển sách trên tay xuống, trịnh trọng đáp:
“Không phải, là muội mộng du nên kéo ta về nhà muội.”
Ta: “…Vậy ta đúng là lợi hại.”
50
Giữa lúc chuyện trò, tiếng nói của phụ mẫu từ ngoài sân vọng vào.
Ta luống cuống hấp tấp chạy vội ra ngoài.
“Phụ thân! Mẫu thân!”
Mười mấy năm không gặp, ta thật sự chấn động.
Phụ mẫu ta sao lại trở nên nhỏ bé thế này.
“Yến nhi, Yến nhi nhỏ bé của mẫu thân, con ngủ đủ giấc chưa? Ban nãy lúc thấy Đế quân ôm con về, dọa cho phụ thân con sợ đến nhũn cả hai chân, ông ấy còn tưởng con bị sao cơ!”
Mẫu thân dìu lấy ta, đi hết vòng này đến vòng khác cẩn thận kiểm tra, chỉ sợ xem sót chỗ nào.
Phụ thân cũng đặt đồ trên tay xuống, vòng qua chỗ ta mà nhìn ngắm.
“Ây da, Yến nhi nhỏ bé của ta nay đã cao đến thế này rồi, ban nãy được Đế quân ẵm không thấy rõ, giờ mới đứng lên, thế mà lại còn cao hơn cả mẫu thân con một chút rồi.”
Sân nhà ta đang lúc náo nhiệt, thì Hắc Bạch Vô Thường và Mạnh Bà cũng phi thân tức tốc lao đến.
Mấy người xúm lại là một trận khen ngợi ta liên hồi.
Không ngoài mấy lời như lớn lên cao ráo xinh đẹp này nọ.
Giữa lúc cả nhà ta đang hoan hỉ đoàn viên, Đế quân khoanh tay ung dung bước ra.
Nhìn thấy Đế quân, mọi người vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ, Đế quân phẩy tay áo, ý bảo mọi người không cần đa lễ.
“Hôm nay là lễ trưởng thành của Yến nhi, Yến nhi là lớn nhất, chư vị không cần câu nệ tiểu tiết.”
51
Ta tròn hai mươi tuổi, quây quần cùng gia đình, trải qua một ngày sinh thần tốt đẹp và hoàn mỹ nhất.
52
Vốn tưởng rằng việc để ta đoàn tụ cùng gia đình chính là món quà sinh thần mà Đế quân tặng ta.
Nào ngờ lúc quay về, Đế quân lại rút từ trong vạt áo ra một chiếc còi xương đưa cho ta.
“Cái còi này có thể hiệu lệnh quỷ sai, ngày sau nếu muội gặp chuyện, chúng nhân Minh giới, đều có thể tùy ý sai khiến.”
Chúng nhân Minh giới?
“Bao gồm cả Diêm Vương đại nhân sao?”
“Ừm.”
Ta chấn động đến tột đỉnh.
“Đế quân, ta có thể sai khiến Diêm Vương, vậy chẳng phải ta còn lớn hơn cả Diêm Vương sao?”
“Không thích sao?”
“Ta thích!”
Ta vội vàng cất kỹ chiếc cốt huýt đi, chỉ sợ ngài ấy hối hận.
Nể tình Đế quân tặng ta lễ vật, ta tạm thời tha thứ cho chuyện ngài ấy không để ta ở qua đêm tại nhà.
53
Chúng ta đi suốt đêm để trở về núi Phong Đô.
Ta nhớ lại nữ tử mặc y phục tím mà ban ngày Đế quân mang về.
“Vị cô nương kia thế nào rồi?”
“Vẫn đang dưỡng trong Thu Hồn Đỉnh, đợi hồn phách khôi phục toàn vẹn, sẽ giao lại cho Mạnh Bà, đưa nàng đi đầu thai.”
“Ủa? Không giữ lại sao?”
Ta nhìn dáng vẻ của Đế quân, rõ ràng hai người họ có quen biết, sao lại phải đưa đi đầu thai?
“Một cái vong hồn, giữ lại để làm gì?”
“Không có gì, ta tưởng nàng ấy rất quan trọng với ngài, ngài sẽ giữ nàng ấy lại cơ.”
Đế quân thấy ta nói vậy, sửng sốt một chút, như thể nhớ ra chuyện gì đó, ngữ khí bất đắc dĩ thở than:
“Bạch hạc nhận nhầm người, ta cũng suýt nữa thì nhận nhầm, đưa nàng đến Linh Tuyền tẩy thoát phàm trần mới nhận ra, nàng không phải người mà ta muốn tìm.”
Ta gật gật đầu, thì ra là vậy.
Ta luôn luôn biết rằng, mùng bảy tháng bảy hàng năm Đế quân đều sẽ đến đường Hoàng Tuyền ngẩn ngơ rất lâu, chỉ để chờ đợi một cố nhân.
Hôm nay mới vỡ lẽ, thì ra vị cố nhân đó, lại là một nữ tử.
54
Ta nhớ lại hôm nay Đế quân có gọi một tiếng “Nặc nhi”.
Đại khái đó chính là tên của nàng ấy.
55
Ta mặt mày xám xịt trở về phòng của mình.