Chương 10 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
Chuyện này nếu rơi vào mấy năm trước, ta cũng chỉ tò mò Đế quân rốt cuộc đang chờ ai, người ngài ấy chờ vì sao mãi vẫn không đến.
Nhưng hôm nay, cõi lòng ta lại vì chuyện này mà vô cùng chua xót khó chịu.
Hung hăng sập cửa lại, rủa thầm Đế quân là đồ ngốc, người tốt đẹp thế nào mà khiến ngài ấy phải chờ đợi không ngơi nghỉ?
Ta thực sự là… có chút đố kỵ với người đó.
56
Đêm khuya, ngọn núi Phong Đô hiếm khi sấm chớp ầm ĩ rền rĩ suốt một đêm.
Kỳ thực đối với toàn bộ cõi Âm gian mà nói, sấm sét là một hiện tượng cực kỳ hiếm hoi.
Còn đối với ta.
Sấm sét, là thứ chỉ được ghi chép trong những cuốn sách mà sư phụ tặng ta mới thấy qua.
Từ lúc chào đời đến nay, ta chưa từng chứng kiến uy lực của sấm sét ngoài đời thực.
Cho nên việc ta bị dọa cho mất mật cũng là chuyện thường tình.
57
Ta rúc trong chăn gọi thầm Đế quân, nhưng mãi không nhận được lời hồi đáp.
Ta thổi cốt huýt, cũng chẳng có mống quỷ sai nào xuất hiện.
Ta choáng váng.
Lẽ nào đường đường là Đế quân đại nhân lại ban cho ta một món hàng giả sao?
Tia chớp giật xé ngang trời, làm sáng rực cả căn phòng, ta thực sự đã sợ hãi đến cực điểm.
Ta trùm kín chăn, quyết định đi tìm Đế quân.
Nhưng lại phát hiện, cửa phòng ta bất luận thế nào cũng không thể mở ra được.
Ta lại đi mở cửa sổ, quả nhiên cũng đã bị khóa kín mít.
Rõ ràng là có người đã thiết hạ kết giới.
Trong khoảnh khắc tia chớp giật lóe lên, cơ thể ta cũng đột nhiên lóe sáng chi chít những ký tự bùa chú .
Sấm sét biến mất, phù văn cũng biến mất.
Sau vài lần như thế ta phát hiện, từ đầu tới chân ta thế mà lại được vẽ đầy ắp những lá phù văn.
Bọn chúng là do sấm sét dẫn lối gọi ra!
Ta không dám chạm vào thứ gì nữa, luống cuống tay chân bỏ chạy về giường.
Nếu đã thiết lập kết giới cho căn phòng, tại sao trên người ta lại có nhiều phù văn đến thế?
Những phù văn này ta chỉ từng thấy qua trong bản thảo tự tay Đế quân viết.
Chẳng lẽ, những đạo sấm sét kia là nhắm vào ta?
Sư phụ từng nói, kẻ làm trái với Thiên đạo, Thiên đạo ắt dùng sấm sét để trừng trị.
58
“Không hồn không phách, chỉ là một cái vỏ rỗng. Không mệnh không vận, Thiên đạo khó dung. Nuôi dưỡng uổng công, chi bằng vứt đi cho nhẹ nợ.”
Ký ức ngàn năm bám bụi bỗng chốc ùa về, ta dường như một lần nữa thấu hiểu trọn vẹn lời Đế quân nói năm xưa.
Thì ra đây chính là nguyên nhân mà phụ thân đưa ta lên núi Phong Đô.
Sự tồn tại của ta, Thiên đạo bất dung .
Ông tìm đến Đế quân, cũng chỉ là muốn cầu cho ta một con đường sống.
59
Sấm sét bổ xuống rền rĩ suốt một đêm.
Ta và căn phòng của ta, vẫn bình yên vô sự không mảy may sứt mẻ.
Khỏi cần nghĩ cũng biết, tất thảy những thứ này đều là thủ bút của Đế quân.
Ngài sớm đã biết ta sẽ bị sét đánh.
Ta trằn trọc suốt đêm không ngủ nổi, lật qua lật lại trên giường mãi tới khi bình minh hửng sáng, vạn vật tĩnh lặng trở lại mới thôi.
Ta ngắm nhìn những tia sáng mờ ảo ngoài song cửa sổ, rốt cuộc cũng không nhịn được mà đứng dậy bước ra ngoài.
Ta chạy thẳng tới tẩm cung của Đế quân, đập cửa dồn dập.
Nhưng cánh cửa chậm chạp chẳng chịu hé mở.
60
“Đế quân, Đế quân ngài mau mở cửa đi.”
Ta không tin làm ầm ĩ thế kia mà ngài ấy vẫn có thể ngủ nổi?
Ta lại gõ liên tiếp vài cái, cánh cửa phòng rốt cuộc cũng được mở ra.
Đế quân ngáp một cái, khoanh tay tựa lưng vào khung cửa, ngài ấy nhắm nghiền mắt lẩm bẩm:
“Hôm nay không có tảo khóa , không cần dậy sớm.”
“Đế quân?”
Ta thấy sắc mặt Đế quân trắng bệch, không còn lấy một tia huyết sắc, hiển nhiên cũng là do ngủ không ngon giấc.
“Hửm?”
“Đám thiên lôi kia là chuyên môn bổ nhắm vào ta phải không?”
Đế quân bất giác mở bừng mắt, cúi đầu nhìn ta, mỉm cười nói:
“Yến nhi, muội đa tâm rồi, muội móc đâu ra thể diện lớn đến thế chứ.”