Chương 11 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
Giọng nói của Đế quân cực kỳ hư nhược, trên trán không ngừng rịn ra những giọt mồ hôi li ti.
“Nếu không phải vì ta, vậy tại sao ngài lại thiết lập kết giới ở phòng ta?”
“Sấm sét không có mắt, sợ vô tình làm thương tổn muội.”
“Đã không phải nhắm vào ta, trong phòng làm một cái kết giới là đủ rồi, tại sao ngài lại còn phải vẽ nhiều phù văn trên người ta như thế?”
Đế quân sững sờ, ngây ngốc nhìn ta hồi lâu mà không cất nửa lời.
Ta nhìn lại ngài, đó là một loại ánh mắt phức tạp đến mức ta hoàn toàn chẳng thể hiểu thấu.
Tựa như kinh hỉ, lại tựa như ngờ vực xen lẫn kiên định.
“Đế quân?”
Ta vươn tay quơ quơ trước mặt ngài, lại bị ngài nắm chặt lấy.
“Phù văn muội nói tới, có phải là loại này?”
Ta nhìn theo phù văn mà Đế quân vừa dùng huyễn thuật phác họa, gật gật đầu.
“Đúng rồi, là do ngài vẽ cho ta phải không?”
Ý cười hoàn toàn lan tỏa nơi đáy mắt Đế quân, ta thế mà lại nhìn rành rọt thấy lệ quang óng ánh ngấn lệ.
“Phải, là ta vẽ.”
61
Từ sau năm ta lên bảy, Đế quân chưa từng ôm ta như thế này thêm một lần nào nữa.
Giây phút này ta bị ngài gắt gao ôm chặt trong vòng tay, chỉ cảm thấy trái tim như thắt lại.
Ta cảm giác ngài ôm quá mức dùng lực, muốn đẩy ngài ra, nhưng lại không kìm lòng được mà dán chặt cõi lòng vào lồng ngực ngài.
Nghe nhịp tim ngài đập như sấm rền, khuôn mặt ta cũng nóng ran.
Ngài không ngừng vuốt ve mái tóc ta, nỉ non lẩm bẩm:
“Thực sự là muội rồi.”
Ta vừa định hỏi ngài đang nói tới ai, sau lưng bỗng vang lên âm thanh chén trà rơi vỡ chát chúa.
62
Huyền Phượng một thân bạch bào, đờ đẫn đứng yên lặng dưới tàng cây.
63
Huyền Phượng mang thuốc tới, ta mới hay biết, Đế quân đêm qua đã thay ta chắn trọn vẹn cả một đêm Thiên lôi.
Thiên lôi vạn đạo, quyết tâm muốn triệt tiêu ta sạch sẽ.
Nhắc tới chuyện này, Đế quân liền viện cớ sai ta đi pha trà, ta lo lắng cho thân thể ngài, bèn lén lút nấp ngoài cửa nghe lén.
“Ta biết rõ tính khí của ngài, một khi đã nuôi nấng hài tử này, liền tuyệt đối không bỏ mặc không màng, nhưng ngài cũng thấy Thiên phạt đêm qua rồi đó, còn lợi hại gấp trăm ngàn lần so với tính toán của hai ta…”
Huyền Phượng còn chưa dứt lời, Đế quân đã lãnh đạm tiếp lời.
“Vậy thì sao?”
“Nhưng đây mới chỉ là lần đầu, Thiên đạo đã khiến ngài bị thương thành bộ dạng này…”
“Nhất thời khinh suất mà thôi.”
Ta nghe thấy Huyền Phượng trút một tiếng thở dài thật sâu, bất lực khuyên can:
“Ta thực sự nhìn không thấu, ngài rốt cuộc là từ bao giờ, lại đối với nó sinh ra thứ tình ti kia.”
Cõi lòng ta bỗng dưng hung hăng run rẩy, sư phụ đang nói tới Đế quân và ta sao?
Tình ti?
Đầu óc ta đột nhiên tràn ngập hình ảnh Đế quân ôm ta vào lòng, gò má nóng hổi ngượng ngùng.
“Tranh cãi mấy chuyện này làm gì?”
“Nhưng dẫu sao nó cũng là do một tay ngài nuôi lớn, ngài, ngài sao có thể làm như vậy, làm như vậy…”
“Làm ra chuyện cầm thú như vậy?”
Những từ ngữ Huyền Phượng không tiện nói ra mặt, Đế quân lại điềm nhiên buông lời không chút gợn sóng.
64
Hai người họ bàn bạc bao lâu ta không hay biết, ta chỉ đờ đẫn ngồi xổm ngoài cửa thất thần, mãi tới khi Huyền Phượng đẩy cửa bước ra, ta mới giật mình bừng tỉnh.
Huyền Phượng ngoái đầu nhìn ta, trong mắt ngập tràn nỗi bất lực khôn tả.
“Sư phụ…”
Huyền Phượng không đáp lời, phất tay áo quay lưng rời đi.
Đế quân từ phía sau bước ra, tựa người vào cửa nhìn ta, mỉm cười:
“Hoa Bỉ Ngạn nở rồi, có muốn đi ngắm không?”
Ta ngẩn người.
Hoa Bỉ Ngạn từ xưa tới nay chưa từng tàn bao giờ mà.
Có lẽ do ta đờ đẫn quá lâu, thình lình bị Đế quân ôm nhấc bổng lên.
Ngài một tay ôm vai ta, một tay vuốt ngược phần tóc mai rối bời của ta gài ra sau tai, ôn tồn nói:
“Coi như là bồi tiếp ta đi một bận đi.”