Chương 12 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
Đế quân siết chặt tay ta, lòng bàn tay ngài truyền tới cỗ sức mạnh ấm nóng.
Ta bất giác mím môi cười.
Bắt đầu từ năm lên bảy, ngài luôn luôn phải cách một tầng tay áo mới chịu nắm cổ tay ta.
Phía sau gáy Đế quân dường như mọc thêm đôi mắt, đầu không mảy may quay lại mà hỏi cắc cớ:
“Cười cái gì?”
Trong lòng ta đột nhiên trào dâng một nỗi xúc động bồng bột, vô cùng khát khao muốn hỏi ngài, rốt cuộc là đối đãi với ta bằng thứ tình ti gì?
Ta bước theo sau ngài, nhìn mái tóc dài tựa suối lụa của ngài, vành tai trắng ngần ửng đỏ, đến cả dải lụa buộc tóc tung bay trong gió theo mỗi bước chân ngài, đều đủ khiến tâm thần người ta điên đảo say đắm.
Thật mĩ mạo.
Giọng nói truy hỏi của ta vừa chực vọt tới khóe môi, lại trong khoảnh khắc ngài ngoái đầu mỉm cười đã bị đè nén quay trở lại.
Ánh mắt lưu chuyển tình ý, sự dịu dàng vương vất nơi đáy mắt ngài, ta đều thấu hiểu tỏ tường trọn vẹn cả rồi.
65
Bên đường Hoàng Tuyền, một biển hoa trải dài mênh mông vô tận.
Ta và Đế quân dắt tay nhau dạo bước.
Ta rành rành trông thấy, trên Cầu Nại Hà, Mạnh Bà đã sớm quên bẵng mất cả việc múc canh.
Lòng ta bật cười, hỏi Đế quân:
“Đế quân, ngài có còn nhớ mười lăm năm trước, ngài ở chỗ này ngẩn ngơ, còn ta thì lăn lộn bên vệ đường hay không?”
Ta lăn qua lăn lại rồi bị ngài ấy xách ngược lên.
“Nhớ chứ, đè nát bấy cả hoa cỏ.”
“Ngày hôm đó, ngài cũng đang chờ đợi người đó sao?”
Hỏi xong câu này trái tim ta nảy loạn xao xuyến.
Ta thực sự đã từng nghe phong thanh, Phong Đô Đại Đế chờ đợi một vị cố nhân, hết năm này qua tháng nọ.
Đế quân nhéo nhéo má ta, không chút kiêng dè nâng cằm ta lên, để ta bốn mắt nhìn thẳng vào ngài.
“Đúng, nàng ấy từng hứa với ta, nhất định sẽ quay về tìm ta, cùng ta ngắm hoa Bỉ Ngạn khai nở.”
Ta có chút thần thương, muốn hỏi xem ngài và “người đó” rốt cuộc là quan hệ gì, nhưng yết hầu giống như bị nhét đầy bông gòn, căn bản chẳng thể hé răng.
Đế quân mỉm cười, tựa hồ nhìn thấu tâm can ta.
“Đưa tay đây cho ta.”
Ta không rõ nguyên do, nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay ngài.
Lòng bàn tay truyền tới sự nồng nhiệt bỏng rát, phù văn trên người ta lần nữa hiển hiện.
“Đây là Bất Ly Phù Văn , một khi đã khắc lên, đời đời kiếp kiếp không rời không bỏ. Dẫu có kinh qua vạn kiếp luân hồi, nó cũng quyết không bao giờ tiêu tán.
Muội rốt cuộc cũng trở về rồi, Hứa Nặc.”
66
Phù văn xoay tròn lưu chuyển quanh người ta, nhất thời ánh sáng rực rỡ sắc màu bừng tỏa.
Người trước mắt đột ngột tỏa ra một loại thần thái khác biệt hoàn toàn.
Ngài vẫn là dáng vẻ Đế quân đó, nhưng lại là nam tử niêm hoa tiếu tiếu dưới gốc cây, diễm tuyệt thiên hạ.
Ngài rõ ràng là người trang nghiêm túc mục, lại luôn nhân lúc không có người mà nháy mắt với ta, sinh động vô cùng đáng yêu.
Một giây trước ngài còn đoan chính quân tử, khiến người ta chỉ dám đứng xa vọng lại không dám đến gần.
Một giây sau ngài đã dựa dẫm tựa người dưới bóng nguyệt, hiện rõ phong tình dịu dàng biếng nhác.
Ta đột nhiên nhớ tới những lời chúng ta từng dắt tay nhau nguyện ước thề non hẹn biển——
“Đường Hoàng Tuyền, Bỉ Ngạn hoa nở rộ, đó là phong cảnh tuyệt sắc nhất thế gian.”
“Vậy sao hoa này vẫn chưa nở nhỉ?”
“Hoa nở một ngàn năm, hoa tàn một ngàn năm. Nơi đây nếu muốn hoa nở lần nữa, e là phải đợi đến ngàn năm sau.”
“Đợi ngàn năm? Phần Ảnh, ai mà đợi được lâu thế chứ.”
…
67
Lưu quang tản đi, linh đài trong ta chớp mắt thanh minh sáng rỡ.
Lúc ngước mắt nhìn Đế quân lần nữa, thế mà lại khiến tâm thần ta chấn động đến vô pháp tự khống chế.
Ta nỗ lực kiềm chế nỗi tưởng niệm tựa núi lửa trào dâng, chậm rãi cất tiếng hỏi:
“Phần Ảnh, chàng thực sự đã đợi trọn vẹn một ngàn năm?”