Chương 8 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nếu lúc này Đế quân có liếc nhìn ta lấy một cái, ta sẽ đem khoe với ngài rằng, hôm nay ta đã tự mình băng đèo lội suối đến Hàn Đàm.

Nhưng ánh mắt ngài từ đầu chí cuối chỉ chuyên chú đặt trên người nữ tử đó, không mảy may xê dịch lấy nửa tấc.

Cổ họng ta nghẹn đắng, nhất thời thế mà chẳng thốt nên lời.

44

“Yến nhi, mau cho mượn Thu Hồn Đỉnh của muội dùng một lát.”

Đế quân bước ngang qua ta, không mảy may nán lại nửa khắc, ngài ấy tựa hồ vô cùng lo lắng vong hồn trong lòng ngực sẽ xảy ra chuyện bất trắc.

Ta chẳng dám chậm trễ, như bay về phòng lấy ra.

Thứ này vốn là do Đế quân tặng cho ta chơi đùa, nay ngài muốn dùng ta đương nhiên chẳng dám dị nghị lấy một lời.

Chỉ là cái bộ dạng khẩn trương mà lo âu của ngài hôm nay, ta trước nay chưa từng thấy bao giờ.

Trước mặt ta, ánh mắt ngài vĩnh viễn mây trôi nước chảy tĩnh lặng mạc nhiên.

Biểu cảm cũng không nhiều, lúc thì tươi cười tán thưởng, lúc thì bĩu môi chê bai.

Cứ nghĩ tới sự khác biệt giữa cái cách ngài ấy nhìn nữ tử kia so với ta, cõi lòng ta không thể kiềm chế được mà cuộn trào lên một nỗi bi thương nồng đậm.

Thế mà lại sinh ra một loại cảm xúc không muốn nhìn thấy ngài thêm chút nào nữa.

45

Ta giao Thu Hồn Đỉnh cho Đế quân, ngài ấy rất nhanh chóng thu vong hồn của nữ tử áo tím đó vào bên trong.

Như vậy, hồn phách của nàng ta có thể được dưỡng bệnh cho đàng hoàng.

“Đế quân, nàng ấy là ai vậy?”

Đế quân không trả lời ta, chỉ thẫn thờ nhìn chăm chăm vào Thu Hồn Đỉnh.

“Phần Ảnh!” Ta tức giận, thét lớn đại danh của Đế quân.

“Nặc nhi?” Đế quân ngẩng đầu lên, thần trí dường như vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, ánh mắt ngài nhìn ta thế mà lại mang theo nỗi luyến lưu triền miên chưa từng có.

Trái tim ta bất ngờ tăng tốc đập liên hồi, bất giác lùi lại hai bước.

“Đế… Đế quân?”

“Yến nhi thất lễ rồi, sau này đừng gọi thẳng bổn danh của ta nữa.”

Đế quân khôi phục lại thần sắc, mi tâm mang theo chút phật ý.

Hừ!

Trước đây ta đấu võ mồm với ngài, nhiều lúc tức giận gọi thẳng tên húy của ngài, cũng chẳng thấy ngài nghiêm túc cự tuyệt như vậy.

Lần này ta lại càng tức giận hơn.

Ta mặc xác nữ nhân đó là ai.

Cố tình không thèm tò mò!

Ta còn phải về nhà đón sinh thần cơ.

46

Nhưng Đế quân dường như đã quên mất chuyện phải đưa ta về nhà.

Ngài bưng Thu Hồn Đỉnh hướng về phía Linh Tuyền mà đi.

Ta cố chấp giữ một luồng bực tức trong lồng ngực, cắn răng không gọi ngài.

Cho tới tận lúc bóng lưng ngài hoàn toàn khuất dạng, ta mới bắt đầu hối hận.

Ta chỉ là một phàm phu tục tử thân thể xác thịt, không có Đế quân dẫn đi, làm sao ta có thể tự mình về đến nhà được chứ?

Ta không nhịn được nữa rơi nước mắt, hôm nay là ngày trọng đại của ta, rõ ràng đã hứa với ta, sẽ đưa ta trở về nhà cơ mà.

47

Chắc hẳn phụ mẫu ta cũng đang buồn rầu lắm nhỉ?

Xa cách mười mấy năm trời, muốn gặp nhau một lần nào có dễ dàng gì.

Ta thật sự rất muốn về nhà a.

Đặc biệt là vào ngày hôm nay.

Thật đáng ghét Đế quân…

48

Giữa trưa nắng gắt, ta ngẫm nghĩ một lúc rồi ngủ thiếp đi mất.

Khi mở mắt ra lần nữa, trên đỉnh đầu không còn là bức la trướng lệ hoa nguy nga bực nhất, mà là tấm gỗ mục mộc mạc cổ kính.

Thân mình ta đang nằm trên một chiếc giường gỗ vừa nhỏ bé vừa cứng cáp.

Thật kỳ lạ, có một thứ cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc bủa vây.

49

“Nếu đã tỉnh thì mau dậy đi, nằm trên chiếc giường gỗ đó lâu quá xương cốt sẽ nhức mỏi đấy.”

Trong phòng vang lên tiếng lật trang sách sột soạt, nương theo đó là mùi hương đặc trưng tỏa ra từ người Đế quân, ta bất ngờ tỉnh táo hẳn.

Ta lật đật bò dậy, đánh giá căn phòng này.

Rất nhỏ, rất quen mắt.

Bên cạnh song cửa sổ trên chiếc nhuyễn tháp, quả nhiên là Đế quân đang ngả người đọc sách.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)