Chương 7 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
“Đế quân, ta có thể về trước một ngày được không? Ta muốn đón sinh thần cùng phụ mẫu.”
Đó là sinh nhật đôi mươi của ta cơ mà.
Đế quân lại lắc đầu, nói:
“Sau giờ Ngọ, ngâm qua nước Hàn Đàm rồi mới được đi.”
Ta chấn động.
“Tại sao? Như vậy sinh thần của ta sẽ qua mất một nửa mất. Nước Hàn Đàm ngâm ít đi một ngày cũng không được sao?”
“Ngoan ngoãn nghe lời, đó là ngày cuối cùng. Nếu muội không đi sẽ tiền công tận khí, sau này sợ là phải ngâm Hàn Đàm cả đời đấy.”
Ta chấn động lần hai.
Một là vì ta cuối cùng cũng có thể kết thúc những chuỗi ngày ngâm Hàn Đàm.
Hai là cái thứ quái quỷ đó, ngâm thiếu một ngày thế mà lại phải bù lại cả một đời sao?
38
Đúng ngày sinh thần của ta, Đế quân đã sớm xin phép Huyền Phượng sư phụ thay ta.
Sư phụ biết hôm nay là sinh thần ta, xin nghỉ không những không đen mặt, lại còn tặng ta một khối phác ngọc làm quà.
Ta ngắm nghía những bảo vật ở núi Phong Đô bao năm qua chỉ nhìn lướt qua cũng thừa biết, sư phụ nhà ta năm nay ra tay cực kỳ hào phóng rồi.
Vốn dĩ Đế quân còn đang cùng ta kiểm kê lại những món bảo vật ta gom góp được mấy năm nay.
Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng hót của chim bạch hạc.
Tay Đế quân chấn động, thế mà lại làm rơi cả chiếc vòng tay phỉ thúy của ta.
“Đế quân?”
Đế quân như thể không nghe thấy tiếng ta gọi, để lại một đạo tàn ảnh rồi hoàn toàn biến mất.
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Ta chưa từng thấy Đế quân vội vã rời đi như vậy bao giờ.
Chim bạch hạc ở cõi Minh giới cũng chưa bao giờ kêu réo thê lương và gấp gáp đến thế.
Ta lao ra khỏi phòng, lượn vài vòng xung quanh cũng không thấy điều gì bất thường.
Thôi bỏ đi.
Dẫu sao thì trước giờ Ngọ Đế quân cũng sẽ trở lại.
39
Nhưng thời gian cứ từng chút từng chút trôi qua giờ Ngọ sắp tới rồi mà Đế quân vẫn bặt vô âm tín.
Ngài ấy trước giờ chưa bao giờ làm chậm trễ giờ ngâm Hàn Đàm của ta mà?
Huống hồ hôm nay còn là ngày cuối cùng.
Ngài ấy cũng đã hứa, ngâm xong Hàn Đàm sẽ đưa ta về nhà.
40
Ai chà, chờ mãi không thấy Đế quân, ta lo lắng như kiến bò chảo lửa.
Sợ nhất là lỡ dở việc ngâm Hàn Đàm.
Thế là ta đành lục lại trí nhớ về đường đi, tính toán sơ lược thời gian.
Quyết định không đợi nữa.
Tự ta đi qua đó vẫn dư dả để kịp giờ Ngọ.
41
Đường đi tuy gập ghềnh hiểm trở, nhưng may mà ta đã xuất phát từ sớm.
Đến nơi thời gian vừa khéo.
Sau khi ngâm mình vào Hàn Đàm, đằng sau là tiếng thác đổ rào rào, nhưng trong lòng ta lại chẳng lúc nào yên tĩnh nổi.
Đế quân rốt cuộc là đang đi làm chuyện gì?
Nhất định là đụng phải chuyện vô cùng hệ trọng, nếu không ngài tuyệt đối không trì hoãn việc của ta.
42
Lần cuối cùng ngâm mình trong nước Hàn Đàm của cuộc đời ta, tràn ngập sự bất an và lo âu.
43
Quả nhiên.
Ta từ Hàn Đàm bước ra, đầu cầu xa xa trống không tĩnh lặng.
Hôm nay không có ai sưởi ấm tay ta.
Đế quân vẫn chưa về.
Ta thực sự có chút sốt ruột rồi, sẽ không gặp phải rắc rối gì lớn đó chứ?
Nhưng trên trời dưới đất này, có ai dám kiếm rắc rối với ngài?
Ta hối hả chạy về đại điện, tìm kiếm một vòng vẫn không thấy vết tích Đế quân trở lại.
Ta vừa định ra cửa đi tìm, thì thấy trước mặt có một thân ảnh phiêu nhiên bay về, không phải Đế quân thì còn là ai?
“Đế quân, ngài rốt cuộc cũng về rồi!”
Thân hình Đế quân từ từ đáp xuống, mây mù quanh quẩn tan dần.
Lúc này ta mới nhìn rõ, trong vòng tay Đế quân thế mà lại đang ôm một nữ tử y phục tím.
“Đây là… vong hồn?”
Ta từ nhỏ đã theo Mạnh Bà đùa nghịch bên Cầu Nại Hà, lăn lộn trên đường Hoàng Tuyền, dạng vong hồn nào mà ta chưa từng thấy qua.
Người này, rõ ràng là sắp tan biến rồi.
Từng bước chân của Đế quân cực kỳ cẩn trọng, sợ làm kinh động đến nữ tử đang nhắm nghiền hai mắt trong lòng ngài.