Chương 6 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đế quân nghe vậy giật mình, vội vàng giơ tay đo đo trên đỉnh đầu ta.

May quá may quá, mới tới ngực ngài ấy.

Ta sờ sờ mũi.

Quả thực, ta theo sư phụ học ngần ấy năm, học cái gì cũng chỉ được nửa vời, biết cái gì cũng chỉ biết ngoài da lông.

E là kiếp này chẳng làm nên trò trống gì nữa rồi.

Nhưng may là Đế quân không để tâm, ngài ấy luôn nói:

“Vô phương, biết nhận mặt chữ là được.”

Lăn lộn cùng Đế quân, ta rất khó sinh ra được áp lực học hành nào.

34

Thực ra lúc ban đầu, ta đối với hành động ném ta vào Hàn Đàm của Đế quân cũng ôm chút oán hận.

Chỉ là sau vài bận ngâm mình, ta có thể cảm giác được cơ thể nhẹ nhàng hơn hẳn.

Tịch cốc không còn khó chịu nữa, cả người cũng thần thanh khí sảng.

Hít thở thổ nạp giữa đất trời, càng cảm nhận được có luồng năng lượng đang tràn vào cơ thể ta.

Ta tuy nhỏ, nhưng không ngốc.

Ta rất nhanh chóng hiểu ra rằng, Đế quân ném ta vào Hàn Đàm chắc chắn không phải chuyện xấu.

Dù sao ta cũng không thực sự chết cóng trong đó, mỗi khi thấy ta chịu không nổi nữa, ngài sẽ kịp thời vớt ta lên.

Ngài sẽ dùng phép thuật, chớp mắt làm khô y phục của ta, cũng sẽ ôm ta vào lòng mỗi khi ta sợ hãi khóc lóc.

Ống tay áo của ngài vĩnh viễn rộng lớn, có thể bao bọc lấy dáng dấp bé nhỏ tựa hạt đậu của ta một cách kiên cố.

Ta vùi đầu vào lòng ngài, ngửi hương thơm thanh khiết trên người ngài, hấp thụ nguồn hơi ấm vô tận truyền ra từ ngực ngài.

Khi đó ta mới biết, người ôm ta, cũng có thể giống như ta, ấm áp vô ngần.

Cũng chính vì nguyên do này, lúc ta mới đến núi Phong Đô, dù có nhớ phụ mẫu đến nhường nào, chỉ cần Đế quân ôm ta, ta liền nín bặt tiếng khóc, và rất nhanh chìm vào giấc ngủ trong ngực ngài.

Về sau nam nữ hữu đại phòng, Đế quân không ôm ta nữa.

Ta tham luyến sự ấm áp, ngài liền ném cho ta một khối Noãn ngọc khổng lồ.

35

Lúc ta rời khỏi Hàn Đàm, trời đã quá ngọ.

Đế quân vẫn như xưa, thân ảnh ngọc thụ lâm phong, một mình tựa bên đầu cầu, đứng đợi ta từ đằng xa.

Bắt đầu từ năm mười hai tuổi, ngài ấy không còn đến gần bờ đầm để kề cận ta nữa.

Ta chê chán buồn tẻ, cầu xin thế nào ngài cũng không chịu bước sang.

Giữa khe núi đá lởm chởm kì quái, mây mù lượn lờ, tay áo bào rộng rãi của ngài bị gió thổi bay lả tả, mái tóc dài cũng dịu dàng phiêu vũ.

Rõ ràng là minh chủ Minh giới uy chấn bát phương, vậy mà dung nhan lại phơi bày ra dáng vẻ môi hồng răng trắng, thanh phong tuấn lãng mị hoặc lòng người.

Ngài thấy ta tới, ý cười càng thêm nồng đậm.

“Yến nhi, hai ngày nữa, muội sẽ tròn đôi mươi rồi.”

Trong tim ta trào lên một cỗ ấm áp, tựa như gió xuân lướt qua.

Tại Âm gian, nữ tử hai mươi tuổi là đại thọ, là dấu mốc trưởng thành.

“Đúng vậy, sinh thần tuổi đôi mươi, Đế quân sẽ tặng ta món quà gì đây?”

Ta như chim sẻ nhỏ nhảy nhót chạy đến bên Đế quân, nghĩ tới những món quà sinh thần ngài ấy tặng ta mỗi năm.

Nghe sư phụ nói, đó đều là những kỳ trân dị bảo tốt nhất, khó cầu nhất thế gian.

Đế quân nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng bao bọc lấy, chẳng mấy chốc lòng bàn tay ta đã ấm áp lên.

“Tặng muội cái gì? Tặng muội trở về nhà.”

Đế quân đột nhiên gõ nhẹ lên trán ta, xoay người bỏ đi.

36

Ta vui mừng đến mức dọn dẹp đồ đạc đầy ắp cả phòng.

Ngoài hành lý của bản thân, chỗ còn lại đều là quà cáp ta tích góp bao năm qua để đem về tặng phụ mẫu và mọi người.

Đế quân đã nói sẽ đưa ta về nhà, ta quyết không cho phép ngài nuốt lời.

Mà ngài ấy trước giờ cũng chưa từng nuốt lời.

37

“Hai ngày nữa mới về, hôm nay dỡ giường chiếu làm gì thế?”

Đế quân đi ngang qua cửa phòng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn ta.

Đúng rồi nhỉ, ta còn phải ngủ lại đây hai đêm nữa cơ mà.

Ta vội vàng trải lại chăn nệm cẩn thận, chạy đi thương lượng với Đế quân.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)