Chương 5 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống
Sau khi ta sống ở núi Phong Đô một thời gian rất dài, Đế quân mới bảo cho ta biết, ta là người đầu tiên từ cổ chí kim, dù không được ngài ấy cho phép, lại vẫn có thể tự mình trèo tới được đại điện Phong Đô.
30
“Nếu như Đế quân lúc đó không cho phép ta vào điện, tại sao lại không trực tiếp đuổi ta đi?”
Ngài thân là Phong Đô Đại Đế, lão đại của Minh giới, đuổi một đứa bé năm tuổi, có lẽ chỉ dễ như trở bàn tay chứ?
Cớ gì lại giữ ta lại, đêm đêm gào khóc tìm nương, khóc đến không dứt?
Đế quân lấy tay chống cằm, vô cùng nghiêm túc đáp:
“Bởi vì ta không tính toán ra được, ngươi và ta rốt cuộc có tình duyên ở chỗ nào.”
Ta nghĩ lại chừng ấy năm nay, những khổ ải tra tấn mà ta phải chịu ở núi Phong Đô, không kìm được tiếng thở dài thật sâu.
“Haiz, là do tự ta rước họa vào thân chứ sao.”
Nhớ năm đó, vì một miếng ăn, ta mới năm tuổi đã cắn răng trèo nửa ngọn núi.
Ai ngờ được chuyện đầu tiên làm khi vào điện, lại là luyện tập Tịch cốc .
Lúc đó ta khóc bù lu bù loa, hối hận đến xanh ruột đỏ gan.
31
Đúng lúc ta đang lén lút hoài niệm về mấy thứ đồ ăn thức uống ngày xưa, sau lưng bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng của Huyền Phượng.
“Hai vị thật là nhàn nhã.”
Huyền Phượng, thân ở Âm ty nhưng lại là một vị thượng tiên, cũng là sư phụ dạy học mà Đế quân tìm về cho ta.
Năm ta bảy tuổi, Đế quân lần cuối cùng xách ta khỏi long sàng của ngài.
Ngữ khí cực kỳ lạnh lẽo bảo rằng:
“Từ hôm nay trở đi, ngươi phải ngủ một mình, dẫu cho ngươi có khóc lóc quỷ khóc sói gào cỡ nào cũng vô dụng.”
Ta nằm nhoài trước cửa phòng ngài, tận tình mà gào thét khóc lóc, dĩ vãng ngài ấy luôn thở dài mở cửa.
Nhưng lần này mặc cho ta khóc đến khản cả giọng, ngài ấy vẫn không buông lời nhượng bộ.
Chỉ tặng ta một câu: Nam nữ thụ thụ bất thân.
Ta hỏi Đế quân: “Nam là gì? Nữ là gì? Cái phòng đó lớn cỡ nào?”
Đế quân chê ta thất học, nhưng bản thân ngài lại không có kiên nhẫn để dạy ta.
Ngày hôm đó, Huyền Phượng vừa vặn đến tìm ngài ấy đánh cờ, lỡ uống mất một chén trà do ta rót.
Liền bị Đế quân bắt chẹt, từ đó trở thành sư phụ của ta.
Ta quay đầu nhìn sắc mặt đen sì của sư phụ, lúc này mới nhớ ra, thời khóa buổi sáng nay ta lại quên mất không đi học.
Đế quân đứng phía sau, lén lút kéo kéo ống tay áo ta, nhẹ giọng nhắc nhở:
“Sư phụ ngươi tức giận rồi kìa.”
Ngài im đi, ta tự nhìn ra được.
32
Vì liên tục trốn học, sư phụ cuối cùng quyết định lần này phải nghiêm phạt.
Lòng bàn tay ta bị phạt ba thước vang dội, còn phải chép phạt Tĩnh Tâm Chú một trăm lần.
Ta xắn tay áo lên, vừa chép vừa rủa thầm Đế quân.
Bởi vì Tĩnh Tâm Chú là do Phong Đô Đại Đế năm xưa trong lúc tùy hứng, tiện tay biên soạn ra.
Ngài ấy biên ra tùy tiện, người đời sau học thuộc đến thổ huyết, còn ta thì chép đến chuột rút cả tay.
Ta cố ý viết chữ chậm lại một chút, đợi đến giờ Ngọ, dù ta không chép xong, Đế quân cũng sẽ đưa ta đi.
Bởi vì ta còn phải đi ngâm mình trong Hàn Đàm , dầm thác nước.
33
Quả nhiên.
Đế quân đến đón ta đúng giờ.
Lúc ta đi theo Đế quân, Tĩnh Tâm Chú mới chép được ba lần.
Sư phụ bắt ta tối nay phải chép bù, sáng mai lên lớp mang đến.
Ta nghe xong vô cùng phiền não, nhấc mắt liếc trộm Đế quân, ám chỉ ngài ấy cứu ta.
“Theo ta thấy, chép ngần này là được rồi, chép nhiều vô ích.” Đế quân lên tiếng.
Sư phụ không hiểu, hỏi ngược lại: Tại sao?”
“Bởi vì buổi tối nó không thể ngủ quá trễ, nếu không sẽ không cao lên được.”
Đế quân nói xong, liền dắt ta đi.
Sư phụ tức giận đến dậm chân, chỉ thẳng vào bóng lưng chúng ta mà mắng mỏ.
“Phần Ảnh! Con bé cao hơn cả ngươi rồi đấy, còn cao cái gì nữa?
Ta thấy ngươi chính là dung túng nó, có người cả ngày che chở như ngươi, nó học cả đời cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: