Chương 4 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ có phụ thân ta, từ đó về sau hễ nhìn thấy ta là lại lén lút thở dài.

Ta không thích nhìn thấy phụ thân thở dài.

“Phụ thân tại sao lại thở dài thế?”

“Yến nhi à, nếu có một ngày, con không nhìn thấy phụ thân và mẫu thân nữa, con có khóc không?”

“Con sẽ khóc, con khóc lớn lắm luôn.”

Ta trả lời không chút do dự.

Phụ thân ta liền theo đó mà thở dài một hơi thật nặng nề.

24

Cho đến một ngày nọ, phụ thân rốt cuộc không nhịn được nữa, bèn bàn bạc với mẫu thân ta.

“Không bằng đưa Yến nhi lên chỗ Đế quân đi.”

Mẫu thân ta vô cùng không hiểu nổi, vặn hỏi:

“Tại sao?”

“Đế quân nếu đã thưởng thức Yến nhi nhà ta, thì hãy để Yến nhi làm đồ đệ của ngài ấy, biết đâu sau này có thể làm nên đại sự.”

Mẫu thân lắc đầu, cự tuyệt:

“Nhưng Yến nhi nhà ta còn nhỏ như thế, ăn uống vẫn phải phiền Thất gia và Bát gia ngày ngày mang đến, huống hồ nó rời khỏi ta, một ngày cũng không sống nổi…”

“Được! Cứ quyết định thế đi!”

Chưa đợi mẫu thân nói hết câu, phụ thân đã vỗ đùi đánh đét, định đoạt mọi chuyện.

Cũng chẳng buồn thương lượng với ta, liền xách ngược ta lên chạy thẳng đến núi Phong Đô.

25

“Không hồn không phách, chỉ là một cái vỏ rỗng. Không mệnh không vận, Thiên đạo khó dung. Nuôi dưỡng thì uổng công, chi bằng vứt đi cho tiện.”

Lời Đế quân nói, nửa đoạn đầu ta nghe không hiểu nửa chữ, nhưng hai câu sau ta lại vô cùng thấu đáo——

Ngài ấy thế mà lại bảo phụ thân vứt ta đi?

Ta giận sôi máu, chỉ thẳng vào mặt ngài ấy, hét lên:

“Hừ! Lần trước ngài đã vứt ta một lần rồi, không được phép vứt ta nữa!”

Lần trước bị ngài ném vào khóm hoa Bỉ Ngạn, tuy không ngã đau, nhưng cũng khiến ta ngã chổng vó lên trời, bộ dạng cực kỳ chật vật.

Còn lần này ở núi Phong Đô, chung quanh toàn là đá lởm chởm kỳ quái, ném vào đâu mà chẳng xé nát mông cơ chứ?

“Ta từng vứt ngươi một lần?”

Đế quân vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên ngài ấy hoàn toàn không nhớ ra chuyện này.

“Đúng!” Ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu đáp.

Đế quân ngồi xổm xuống nhìn ta.

Ngay lúc hai người chúng ta đang trừng mắt nhìn nhau chằm chằm, phụ thân ta đã ba chân bốn cẳng chuồn mất dạng.

“Này.” Đế quân vươn tay chọc chọc vào má ta.

“Làm gì!”

“Phụ thân ngươi bỏ chạy rồi.”

“…”

“Phụ thân ngươi không cần ngươi nữa rồi.”

“…”

Ta vội vàng quay đầu tìm phụ thân, quả nhiên đến cái bóng quỷ cũng không thấy đâu nữa.

“Ủa, phụ thân ta đâu rồi?”

Ta xoay người lại, định hỏi cái người xưng là Đế quân này, lại phát hiện bóng quỷ của ngài ấy cũng bốc hơi mất.

“Ủa, Đế quân đâu rồi?”

26

Ngọn núi hoang vu mịt mù tĩnh mịch.

Ngoài sương mù cuồn cuộn giăng lối, chẳng còn lấy nửa điểm động tĩnh nào khác.

Ta nhớ tới lời phụ thân căn dặn lúc dẫn ta đến.

“Yến nhi à, phụ thân đưa con lên núi Phong Đô, con hãy vào đại điện Phong Đô ở vài ngày.

Nơi đó có vô vàn mỹ vị mĩ thực ăn mãi không hết, đợi khi nào con ăn đến chán chê, phụ thân sẽ đến đón con về nhà.”

Ta ngửa cổ nhìn đỉnh núi, những rặng núi nguy nga, lầu các tráng lệ…

Bên trong toàn là đồ ăn ngon.

“Vậy thì ta đành lên đó ở vài ngày vậy.”

Ta đeo chiếc túi vải nhỏ lên lưng, tay bám vách đá bắt đầu trèo lên.

27

Càng lên cao, gió thổi càng mạnh rít gào vù vù.

Ta bò từ lúc trời sáng cho đến khi trời tối sầm.

28

Bò đến sức cùng lực kiệt, cánh cổng lớn rốt cuộc cũng hiện ra trước mắt.

Ta vừa định trèo qua gõ cửa, cánh cổng lớn đã tự động mở tung.

Một đôi hắc kim vân văn ngoa hiện ra trước tầm mắt ta.

Ta ngẩng đầu nhìn lên.

Khuôn mặt của Đế quân đẹp đến lóa cả mắt.

Ngài đút tay vào ống tay áo, ngồi xổm xuống nhìn ta, thần sắc vô cùng nghi hoặc.

“Vắt cơm nhỏ, ngươi thế mà lại cùng ta… có tình duyên?”

Ta không biết tình duyên ngài ấy nói là thứ gì, cũng không quan tâm nó là thứ gì.

Ta chỉ muốn biết:

“Đế quân, tối nay ăn món gì?”

29

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)