Phó Bách Ngọc là học sinh được gia đình tôi tài trợ.
Tôi đối xử với anh ấy rất tệ.
Gọi là đến, đuổi là đi, Phó Bách Ngọc bị tôi sai khiến như chó vẫn luôn im lặng thuận theo.
Chuyển trường đến là học sinh được nhà thanh mai tài trợ, cô ấy rực rỡ sáng ngời, đầy chính nghĩa trước hành vi tôi bắt nạt Phó Bách Ngọc, nghiêm nghị chắn trước mặt anh ấy, nói với tôi không được bắt nạt anh.
Thanh mai thích cô ấy, Phó Bách Ngọc cũng luôn nhìn về phía cô ấy.
Tôi lùi về sau một bước.
Cảm thấy thật vô vị.
Cho đến ngày đó, vô tình bắt gặp Phó Bách Ngọc và chuyển trường ở riêng với nhau, khi tôi còn cho rằng lại là tình tiết cũ rích nào đó, lại nghe thấy Phó Bách Ngọc hoàn toàn trái ngược với hình tượng dịu dàng ngoan ngoãn trước nay.
“Bạn học, cô có thể đi làm việc của mình không? Có thể đừng làm phiền tôi làm chó nữa được không? Nếu còn xúi giục quan hệ giữa tôi và cô ấy, tôi sẽ cùng cô chết chung!”
Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn
Bình luận