Chương 15 - Nữ Nhân Viên Hành Chính Và Cuộc Chiến Phiên Dịch

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi bật cười. “Đây không phải là lựa chọn, đây là đang ép tôi phải đi.”

“Thẩm Mặc…”

“Sếp Lục, tôi nói thẳng. Triệu Bạch Lộ không thể đụng vào điều khoản chỉ định trong hợp đồng của cô Sophia, nên mới quay sang đụng vào phòng ban của tôi. Chị ta nghĩ sáp nhập nó về lại phòng Hành chính thì chị ta có thể khống chế được tôi. Nhưng chị ta quên mất một điều.”

“Điều gì?”

“Trong hợp đồng của cô Sophia ghi rõ là chỉ định ‘Thẩm Mặc’, chứ không phải chỉ định ‘Phòng Phiên dịch của Xây dựng Hoa Thịnh’. Tôi ở phòng ban nào không quan trọng, quan trọng là con người tôi. Nếu tôi rời đi, điều khoản hợp đồng sẽ tự động kích hoạt.”

Sếp Lục cau mày: “Ý cậu là…”

“Tôi nghỉ việc, hợp đồng của cô Sophia sẽ bị đình chỉ. 900 triệu. Triệu Bạch Lộ và Tiền Thi Vũ có đền nổi không?”

Sếp Lục nhìn tôi, hồi lâu không nói tiếng nào: “Cậu không phải đang đe dọa đấy chứ?”

“Tôi đang trình bày lại điều khoản hợp đồng.”

Buổi chiều, Tiền Thi Vũ đến công ty. Bà ta ngoài 50 tuổi, tóc chải chuốt gọn gàng không một sợi rối, nói năng chậm rãi nhẩn nha. Bà ta triệu tập một cuộc họp mở rộng ở phòng họp lớn. Sếp Lục, Triệu Bạch Lộ, Chủ nhiệm Tôn, Lão Trương, trưởng các phòng ban, và tôi đều có mặt.

“Để tôi nói vài lời trước.” Tiền Thi Vũ ngồi ở vị trí chủ tọa. “Gần đây tập đoàn đang tiến hành tối ưu hóa cơ cấu, một số phòng ban mới thành lập cần được đánh giá lại tính cần thiết. Chúng tôi ghi nhận đầy đủ công tác phiên dịch của đồng chí Thẩm Mặc, nhưng việc thiết lập hẳn một bộ phận độc lập, về mặt biên chế và ngân sách liệu có hợp lý hay không, chúng ta cần thảo luận.”

Bà ta nhìn sang tôi: “Thẩm Mặc, cậu có ý kiến gì không?”

Tôi đứng lên: “Phó tổng Tiền, xin phép cho tôi hỏi một câu trước.”

“Cậu hỏi đi.”

“Trước khi đến Hàng Châu, bà đã đọc qua điều khoản bổ sung trong hợp đồng với MBT chưa?”

Nét mặt Tiền Thi Vũ hơi sững lại: “Đã xem qua tóm tắt.”

“Vậy bà có biết nội dung của điều khoản bổ sung số 7 không?”

Bà ta không trả lời.

Tôi lấy bản sao hợp đồng từ trong kẹp hồ sơ, lật đến trang đó, đặt lên bàn.

“Tôi xin đọc lại: ‘Nếu ông Thẩm Mặc không thể thực hiện nhiệm vụ do nguyên nhân bất khả kháng, hai bên sẽ thỏa thuận phương án thay thế. Bất kỳ bên nào cũng không được tự ý thay đổi nhân sự phiên dịch đã chỉ định khi chưa có sự đồng ý của bên kia.’ — Phó tổng Tiền, nếu bà giải tán phòng ban của tôi, vị trí của tôi mất đi, tôi nghỉ việc, thì điều khoản này sẽ tự động có hiệu lực. Cô Sophia có quyền tạm dừng hợp đồng.”

Cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Ngón tay Tiền Thi Vũ gõ nhè nhẹ lên mặt bàn.

“Cậu đang lấy hợp đồng ra chèn ép tập đoàn đấy à?”

“Không ạ. Tôi chỉ đang báo cho bà biết, trước khi tiến hành điều chỉnh cơ cấu, xin hãy đánh giá rủi ro pháp lý.”

Triệu Bạch Lộ ngồi cạnh không nhịn được nữa: “Sếp Lục, Phó tổng Tiền, cậu ta rõ ràng là đang uy hiếp! Cậu ta chỉ dựa vào quan hệ cá nhân với bên Pháp để bắt cóc công ty…”

“Trưởng phòng Triệu,” Tôi quay sang chị ta, “Chị bảo tôi bắt cóc công ty. Vậy tôi hỏi chị, sáu năm qua chị làm được gì ở phòng Hành chính? Chị mới thuyên chuyển đến Hàng Châu một tháng, cắt phụ cấp của tôi, sắp xếp một kẻ bằng cấp giả thay thế tôi, suýt chút nữa làm hỏng hợp đồng 900 triệu. Những việc đó, là ai đang bắt cóc công ty?”

Mặt Triệu Bạch Lộ đỏ bừng lên: “Cậu—”

“Chưa hết,” Tôi nói tiếp, “Sáng nay tôi có tra lại thủ tục nhận việc của Phương Khánh. Đường dây ưu tiên đặc cách của cậu ta cần hai chữ ký — một là của chị, hai là người phê duyệt ở trụ sở chính.”

Tôi nhìn sang Tiền Thi Vũ.

“Phó tổng Tiền, chữ ký phê duyệt đó là của bà, đúng không?”

Tay Tiền Thi Vũ khựng lại. Ánh mắt mọi người trong phòng họp đồng loạt hướng về phía bà ta.

Tiền Thi Vũ không trả lời trực diện. Bà ta bưng tách trà uống một ngụm rồi đặt xuống: “Đồng chí Thẩm Mặc, hãy hiểu rõ đây là hoàn cảnh nào. Hôm nay chúng ta thảo luận về điều chỉnh cơ cấu, không phải là buổi kiểm tra quy trình nhân sự.”

“Phó tổng Tiền, hồ sơ phê duyệt nhận việc của Phương Khánh là công khai, tra trên hệ thống nhân sự là ra. Nếu bà chưa từng ký, chỉ cần một câu là làm rõ được ngay.”

Bà ta im lặng. Chủ nhiệm Tôn cúi đầu. Bản hồ sơ đó đang nằm trong tay chị ấy. Sếp Lục ngả người ra ghế, không lên tiếng.

Tôi không truy cứu thêm nữa, vì nhát dao này đã đủ sâu rồi.

“Phó tổng Tiền, về việc điều chỉnh cơ cấu, ý kiến của tôi rất đơn giản. Phòng Phiên dịch và Quan hệ Quốc tế tồn tại là vì công ty có nhu cầu, chứ không phải vì cá nhân tôi cần một chức danh. Nếu tập đoàn thấy phòng ban này không cần thiết, có thể giải tán. Nhưng tôi cần một nghị quyết bằng văn bản, đính kèm báo cáo đánh giá rủi ro của cố vấn pháp lý đối với hợp đồng MBT.”

Tiền Thi Vũ nhìn tôi. Tôi cũng nhìn bà ta.

“Cậu đang ra điều kiện với Phó Tổng Giám đốc tập đoàn đấy à?”

“Tôi đang đi theo quy trình chính quy.”

Cuộc họp không có kết luận, giải tán. Sau khi họp xong, sếp Lục gọi Tiền Thi Vũ lại. Hai người nói chuyện trong phòng làm việc của sếp Lục hơn một tiếng đồng hồ. Không ai biết họ đã nói những gì.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)