Chương 3 - Nữ Nhân Cứng Cỏi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

Vào đêm Thái tử đến phòng ta nghỉ ngơi, ta làm nũng với ngài ấy.

“Hai tháng, chỉ đúng hai tháng thôi.”

“Hai tháng sau, Điện hạ hãy kiểm tra Triều Dương, xem thành quả của thiếp thân thế nào nhé?”

Thái tử không đồng ý, thậm chí còn hơi giận.

“Con gái của cô mà lại để cho nàng đem ra làm vật thí nghiệm sao?”

Ta bám lấy ngài ấy, xin ngài khảo sát học văn của mình.

Sau khi khảo sát xong, sắc mặt ngài ấy mới dịu đi đôi chút.

“Nàng có năng lực học tập, không có nghĩa là nàng có năng lực dạy học trò.”

“Cha nàng là bậc đại nho đương thời, nhưng cũng phải thông qua chính tích mới từng bước đi lên được.”

“Có khảo hạch mới có so sánh, mới có thể sàng lọc ra nhân tài thực thụ cho vương triều.”

“Thời hạn hai tháng cô có thể cho nàng, nhưng đã làm thì phải có thưởng có phạt.”

“Nếu hai tháng sau Quận chúa vẫn không có chút tiến bộ nào, nàng sẽ phải chịu trách nhiệm cọ rửa hố xí của phủ trong hai tháng, thấy sao?”

Ngài ấy đang ép ta biết khó mà lui.

Ngài ấy đinh ninh ta là thiên kim tiểu thư, không thể chịu được hình phạt này.

Hơn nữa, ý nghĩa sâu xa đằng sau hình phạt đó là ta sẽ hoàn toàn mất đi sự sủng ái của Thái tử.

Ngài ấy là Thái tử tôn quý vô ngần, sao có thể để một người từng chạm vào thứ bẩn thỉu như ta hầu hạ được.

“Bây giờ hối hận, cô có thể coi như nàng chưa từng nói gì.”

Trước đây ta thấy nụ cười ấy thật ôn nhu, nay mới hiểu, trong nụ cười đó mang theo sự khinh mạn trêu đùa.

Phu quân của ta dường như… coi thường ta.

Thậm chí, ngài ấy đang thưởng thức vẻ mặt do dự của ta.

Đang vui vẻ chờ ta hối hận cầu xin ngài ấy.

Tại sao chứ?

“Được, thiếp đồng ý với Điện hạ.”

“Nếu hai tháng sau thiếp không làm được, thiếp sẽ cọ hố xí hai năm, ngài thấy thế nào?”

Nụ cười của ngài ấy cứng đờ, đột nhiên trở nên tức giận.

“Nàng cũng quá cuồng vọng rồi đấy.”

Nói đoạn, ngài ấy phất tay áo bỏ đi.

12

Ngày hôm sau, khi Thái tử phi đưa Quận chúa đến chỗ ta học, cô ấy không nhịn được mà nói.

“Nàng cũng quá bốc đồng rồi, lời đã nói ra không thể rút lại được nữa.”

“Triều Dương nghịch ngợm như vậy, chẳng lẽ nàng thật sự muốn đi cọ hố xí hai năm sao?”

“Sau này Điện hạ sẽ hoàn toàn ghẻ lạnh nàng đấy, ngài ấy sẽ không bao giờ chạm vào nàng nữa đâu.”

“Cha mẹ nàng bị giáng chức, còn trông cậy cả vào việc nàng đưa họ về kinh đấy.”

Cô ấy vốn luôn mang lớp mặt nạ xa cách với ta.

Đây là lần đầu tiên cô ấy mở lòng nói chuyện như vậy.

Ta tự tin đáp.

“Quận chúa thông minh, thiếp tin con bé, chỉ mong nương nương đừng trách thiếp nghiêm khắc.”

“Bây giờ không chịu khổ, sau này cũng phải chịu thôi.”

“Hai tháng này con bé ở chỗ nàng, ta không nhìn thấy nên cũng sẽ không xót lòng.”

Nói xong cô ấy liền rời đi.

Không chỉ miễn lễ thỉnh an cho ta trong hai tháng này, mà còn cấm Lý Mỹ nhân và Chu Quý tần đến làm phiền ta.

Sự thay đổi thái độ của Thái tử đối với ta đêm qua làm ta trằn trọc không yên.

Ta ngầm dò xét, thăm dò tin tức, đại khái đã hiểu được thái độ của Thái tử đối với phụ nữ.

Ngài ấy yêu Thái tử phi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khi đó Thái tử phi mới chỉ là tiểu thư nhà quan thất phẩm, vì gia cảnh bần hàn.

Nên không chỉ phải tự tay chăm sóc tổ phụ mẫu, mà còn phải dùng đồ thêu đổi tiền trợ giúp gia đình.

Nhưng Thái tử phi không tinh thông nữ công, trái lại rất giỏi gậy gộc đao thương.

Dẫu sao cũng là con nhà võ.

Cô ấy từng đội mũ nan che mặt để bán nghệ kiếm tiền.

Còn cứu giúp người già trẻ nhỏ suýt bị bọn con cháu quý tộc phóng ngựa xéo chết.

Thái tử những năm qua đã gặp quá nhiều tiểu thư ngoan ngoãn phục tùng.

Ngài ấy bị thu hút bởi sự sống động, tràn đầy sức sống và trách nhiệm của Thái tử phi.

Đó là lý do tại sao, dù là Lý Mỹ nhân, Chu Quý tần hay sau này là ta.

Ngài ấy đều hờ hững.

Thậm chí nếu không bị Hoàng hậu nhắc nhở, ngài ấy còn chẳng muốn đến phòng chúng ta chung giường.

Bình thường nhìn thấy chúng ta cũng rất xa cách.

Trước đây không hiểu, ta cứ ngỡ tính cách ngài ấy vốn vậy.

Bây giờ mới rõ.

Ngài ấy coi khinh con gái nhà cao cửa rộng.

Ngài ấy thấy nữ nhi khuê các nhát gan, phải dựa dẫm vào người nhà mới sống nổi nên ngài ấy khinh thường.

Ngài ấy cần một người vợ có thể cùng ngài sinh tử có nhau.

Có thể chống đỡ cho ngài khi ngài sa cơ lỡ vận.

Phân tích xong tâm lý Thái tử, nhìn lại Lý Mỹ nhân và Chu Quý tần phí công trang điểm.

Giả vờ yếu đuối, ta chỉ thấy đáng thương.

Thái tử Điện hạ vốn dĩ chẳng mặn mà gì với kiểu “bạch liên hoa” yếu đuối cả!

13

Triều Dương Tiểu quận chúa so với cha con bé thì còn hơn chứ không kém.

Tiết học đầu tiên, ta không vội vàng truyền đạt kiến thức ngay.

Mà trò chuyện với con bé, dẫn dắt con bé nói ra suy nghĩ của mình.

Tại sao lại chọc giận các nữ sư trước, tại sao lại đập đàn của người ta, rồi còn trêu chọc họ nữa.

Triều Dương lạnh lùng nói.

“Vì bọn họ rất xấu xa. Họ nói nương nương của bé xuất thân thấp kém nên không thể dạy bảo bé tử tế.”

“Họ còn nói bé không có thiên tư, bé ngốc.”

“Nói cha bé sau này sẽ có Thái tử phi mới, sẽ có đích tử, tình cảnh của bé sẽ rất thê thảm.”

“Nói nếu bé không ngoan ngoãn hơn, sau này chỉ có con đường đi hòa thân thôi…”

“… Những lời đó khó nghe quá, nương nương biết sẽ buồn lắm.”

“Di nương, người không coi thường bé, cũng không coi thường nương nương của bé.”

“Người không giống những nữ nhân khác của cha.”

“Bé sẽ chăm chỉ học với người…”

Con bé rúc vào lòng ta khóc sướt mướt, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngây thơ hồn nhiên khi ở trước mặt mẹ mình.

Hóa ra là như vậy.

Con bé chỉ báo tin vui không báo tin buồn, chỉ vì muốn mẹ mình vui vẻ thêm một chút.

Lòng ta đau thắt lại.

Ta không kìm được mà xoa cái đầu nhỏ mềm mại để trấn an con bé.

Con bé mới năm tuổi mà đã sớm hiểu chuyện như thế.

Những nữ sư đức cao vọng trọng kia vốn dạy dỗ hoàng tử công chúa.

Luôn được người đời kính trọng nên mắt cao hơn đầu là lẽ đương nhiên.

Ngay cả Thái tử gặp họ cũng phải nể mặt đôi phần.

Bệ hạ và Hoàng hậu trong cung chưa từng thật lòng công nhận người con dâu như Thái tử phi.

Đại hôn năm đó cũng diễn ra sơ sài.

Hoàng hậu thậm chí còn cáo bệnh không tham dự.

Chuyện Thái tử phi mệnh chẳng còn bao lâu, biết đâu chẳng có sự thúc đẩy của hai vị trong cung kia.

Người đời vốn thói nịnh cao đạp thấp.

Những nữ sư lăn lộn trong cung ra lại càng am tường đạo lý này.

Họ sao có thể cho Triều Dương sắc mặt tốt được.

Ta thấy hơi buồn lòng.

Lúc trước Dương đại nhân đến nhà nói với cha ta rằng Thái tử phi trọng bệnh.

Mệnh chẳng còn bao lâu, sau này cơ hội ta mẫu nghi thiên hạ là rất lớn.

Trong lòng ta đã từng nảy sinh tia vui mừng thầm kín.

Nhưng giờ đây, ôm cô bé nặng trĩu trong lòng.

Ta lại chỉ mong Thái tử phi có thể sống lâu trăm tuổi.

Ta không nhất thiết phải làm Hoàng hậu.

Làm Hoàng quý phi cũng có thể cứu cha ta về được.

Ta nhớ cha, cũng nhớ mẹ.

Triều Dương cũng nhớ mẹ con bé.

Con bé còn nhỏ như thế mà.

14

Mất mẹ rồi, con bé phải làm sao đây?

Lý Mỹ nhân, Chu Quý tần và cả Thái tử đều đang chờ xem trò cười của ta.

Tiếc thay, Triều Dương rất thông minh.

Thư pháp và hội họa của ta là do đích thân cha ta dạy dỗ.

Cha ta luôn tâm niệm nguyên tắc: phải xem nhiều, luyện nhiều.

Ta cũng dạy Triều Dương theo cách đó.

Trong thời gian hai tháng, ta không cần Triều Dương phải biết vẽ quá nhiều thứ, chỉ cần tinh thông một thứ là được.

Ta để Triều Dương tự chọn.

Triều Dương ở dưới gốc cây quế ngoài sân bắt được một con kiến nhỏ, giơ lên, đôi mắt sáng lấp lánh reo hò.

“Di nương! Bé muốn vẽ cái này!”

Ta suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Nhưng… con bé đã thích thì cứ chiều vậy.

Hai tháng sau, Thái tử vô cùng hài lòng.

Chỉ là khi nhìn thấy bức tranh “Kiến chuyển nhà” sống động như thật của Triều Dương, khóe miệng ngài ấy không nhịn được mà giật giật.

Thế nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu.

Ma ma bên cạnh Thái tử phi vừa khóc vừa chạy đến báo, Thái tử phi không xong rồi.

Thái tử chấn động, Triều Dương cũng đỏ hoe mắt.

Khi chạy đến nơi, Thái tử phi chỉ còn lại hơi tàn.

Cô ấy đã luôn gồng mình đè nén bệnh tình, không chỉ giấu Thái tử mà còn giấu tất cả mọi người.

Mọi người cứ ngỡ cô ấy còn vài năm nữa, không ngờ cô ấy đã sớm cạn kiệt sinh lực.

Những giây phút cuối cùng, cô ấy không dành cho Thái tử, cũng không dành cho Triều Dương, mà nắm chặt lấy tay ta.

“Vân Ý, chính là ta… chính là ta đã âm thầm giúp nàng gả vào Đông Cung.

Phụ hoàng hối hận vì đã xử phạt cha nàng nhưng không biết phải làm sao, chính ta đã nói cha nàng đã cao tuổi, dưới gối chỉ có một mình nàng, chi bằng bù đắp vào nàng.

Từ lúc nghe tin nàng hủy hôn với Lục gia và những lời nàng mắng bọn họ, ta đã muốn kết giao với nàng rồi.

Ta nghĩ, nàng nhất định là một cô nương thẳng thắn, có tấm lòng hiệp nghĩa.

Nàng tốt như vậy, Điện hạ sớm muộn gì cũng hiểu được giá trị của nàng, người sẽ trân trọng và yêu nàng thôi.

Ta giao con bé lại cho nàng, từ nay về sau nó chính là con gái ruột của nàng.

Nó làm sai không nghe lời, nàng đánh hay mắng đều được, nhưng ngàn vạn lần đừng bỏ mặc con bé.

Nó chỉ là một đứa con gái, không tranh giành gì được đâu, nó sẽ không cản trở nàng làm bất cứ điều gì nàng muốn, con bé ngoan lắm…”

Ta nắm chặt lấy tay cô ấy, nghẹn ngào đáp.

“Thiếp biết rồi, nương nương. Người yên tâm, cũng xin người hãy thanh thản.”

Cô ấy mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt lại.

“Cha nàng đã dạy nàng rất tốt, ta tin tưởng nhân phẩm của nàng, nàng là một người tốt.”

Ta cúi đầu, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Không phải đâu.

Ta không phải người tốt.

Ta từng muốn trèo cao, nắm giữ quyền lực trên vạn người, trở thành kẻ bề trên nắm giữ quyền sinh sát.

Ta muốn giữ lấy mạng sống cho cha mẹ, ta không muốn sống cảnh ẩn dật nơi rừng núi làm dân thường như lời cha an ủi.

Ta tham lam thành tính, ta muốn vinh hoa phú quý, ta muốn cha mẹ được an hưởng tuổi già, ta muốn cả đời được sống tốt.

Ta không bao giờ muốn bị người đời xem nhẹ, bị một câu nói của ai đó ném từ trên trời xuống địa ngục nữa.

Trước khi gả vào Đông Cung, ta chưa từng coi trọng mạng sống của cô ấy.

Ta chỉ coi cô ấy là bàn đạp của mình.

Ta biết cô ấy sẽ chết, thậm chí còn mong cô ấy chết sớm để nhường đường cho ta.

Ta dạy dỗ con gái cô ấy cũng chỉ vì muốn chiếm lấy trái tim Thái tử, lót đường cho vị trí Thái tử phi và Hoàng hậu sau này.

Ta lợi dụng thân phận con gái của quan nhị phẩm, đứng đầu hàng thanh lưu của cha.

Ta chờ cô ấy chết, rồi dùng dư luận tạo thế, hoàng gia nhất định sẽ để ta làm Thái tử phi.

Ta từng bước tính toán, lòng đầy mưu mô.

Thế nhưng ta không ngờ con đường phú quý này lại do chính tay cô ấy tặng cho mình.

Ta lại thấy đau lòng đến thế.

15

Thái tử đưa Triều Dương đến viện của ta.

Chỉ trong nửa tháng, ngài ấy đã gầy đi trông thấy.

“Cô ấy cầu xin ta sau khi cô ấy đi, hãy giao Triều Dương cho nàng nuôi dưỡng.”

“Thiếp sẽ nuôi nấng và dạy dỗ con bé thật tốt, nhưng thiếp cũng có yêu cầu.”

Thái tử nhìn ta đầy chán ghét.

“Nàng nói đi.”

Khoảnh khắc này, ta nhận ra người đàn ông trước mặt không hề có chút tình cảm nào với ta.

Buồn thì có buồn, nhưng đó chỉ là nỗi buồn cho cuộc hôn nhân không như mộng tưởng thuở thiếu thời.

Còn lại thì không còn gì nữa.

Bởi vì ta cũng chẳng thích ngài ấy, thậm chí còn vô cùng chán ghét.

Từ đầu đến cuối thứ ta muốn chỉ là quyền lực khi dựa dẫm vào ngài ấy để che chở cho mình và gia đình mà thôi.

“Sau này khi Điện hạ đăng cơ, hãy điều cha thiếp trở về để ông được an hưởng tuổi già.”

Ngài ấy kinh ngạc nhìn ta, tư thế đề phòng bỗng chốc thả lỏng.

“Chỉ thế thôi sao?”

Ta hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ còn gì khác?”

Sắc mặt ngài ấy có chút kỳ quặc, ánh nhìn dành cho ta thoáng chút hối lỗi nhưng rốt cuộc chẳng nói gì.

Ta biết ngài ấy đang nghĩ gì, ngài ấy tưởng ta sẽ đòi vị trí Thái tử phi.

Ngài ấy nghĩ ta là loại nữ nhân tâm cao hơn trời, lại to gan lớn mật dám mạo phạm vong thê của ngài ấy.

Ngài ấy cứ luôn định kiến và oan uổng ta như vậy.

Ta mang theo lễ vật, đặc biệt đi bái kiến Dương đại nhân.

Dương đại nhân gặp ta liền bảo ta cứ yên tâm.

Ông nói sẽ cùng các đồng liêu cũ của cha ta liên danh tiến cử ta làm Thái tử phi trong buổi đại triều.

Ta đã từ chối.

“Thái tử và Thái tử phi tình thâm nghĩa trọng, lúc này ai làm Thái tử phi thì người đó sẽ hứng chịu sự căm ghét của ngài ấy.

Không cần vội vã, chuyện gì chậm mà chắc, thiếp tự có diệu kế.”

16

Ta yên phận không có nghĩa là hai kẻ kia trong phủ cũng chịu yên phận.

Lý Mỹ nhân là cháu gái của Thái hậu.

Chu Quý tần là em gái ruột của cố Thái tử phi.

Hai người thi triển hết mọi tài năng.

Còn ta, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, chỉ tâm tâm niệm niệm nuôi dạy Tiểu quận chúa.

Ngay cả mặt Thái tử ta cũng không thèm gặp.

Chu Quý tần nỗ lực tiếp cận Triều Dương nhưng chỉ nhận lại sự chán ghét từ con bé.

Sau đó cô ta bắt đầu bắt chước cố Thái tử phi, lượn lờ bên cạnh Thái tử.

Kết quả khiến Thái tử nổi trận lôi đình.

“Chị gái ngươi mới đi được bao lâu mà ngươi đã mặc y phục của cô ấy đi khắp nơi khoe khoang phong tình, ngươi to gan lắm!”

Chu Quý tần bị cấm túc.

Lý Mỹ nhân xuất thân tốt hơn, cũng thông minh hơn, cô ta không vội vàng tốn công với Thái tử.

Thay vào đó, cô ta nhắm vào ta.

Dẫu sao trong Đông Cung hiện giờ cũng chỉ còn ta và cô ta.

Quận chúa thì nghe lời ta, ngay cả quyền quản gia cũng do ta thay mặt quản lý.

Ta đã sớm liệu được cô ta sẽ ra tay với mình.

Nhưng ta không ngờ, nhìn cô ta dịu dàng là thế mà khi ra tay lại độc ác đến vậy.

Cô ta đưa Lục Ngôn đến trước mặt Thái tử, cười tươi tắn nói:

“Điện hạ, Trắc phi nương nương quyến rũ Lục đại nhân. Lục đại nhân sợ hãi nên đã tìm đến thiếp thân, cầu xin thiếp thân giải thích với người một hai!”

17

Ta nhìn Lục Ngôn đang quỳ trước mặt Thái tử.

Trên mặt đất trước mặt hắn là một cái túi thơm, bên trong đựng một chiếc khăn lụa.

Lý Mỹ nhân nói với Thái tử đó là vật định tình của ta.

Nghĩ đến hai thứ đồ bị mất trong phòng, ta thấy thật nực cười.

Vốn dĩ ta cố ý để đó chờ cô ta đến lấy mà thôi.

Cục diện hôm nay cũng nằm trong dự tính của ta.

Ta chỉ không ngờ “gian phu” cô ta sắp xếp lại là Lục Ngôn.

Ta chờ Lục Ngôn mở miệng. Thái tử ngồi trên cao rõ ràng cũng không tức giận.

Ngài ấy cũng biết đây chỉ là màn kịch của đám thê thiếp hậu trạch.

Cội nguồn của màn kịch chính là vị trí Thái tử phi.

Ngài ấy chỉ thấy mệt mỏi và chán chường.

Thế nhưng, chẳng ai ngờ được Lục Ngôn lại nói…

“Điện hạ, thần và Giang Trắc phi trong sạch.

Hôm nay đến đây là vì Thái hậu uy hiếp mẫu thân thần, thần buộc phải đến.

Thần và Giang Trắc phi từng có hôn ước nhưng sau khi hủy hôn thì không còn qua lại.

Điện hạ có thể gọi hạ nhân hai phủ đến hỏi cho rõ. Năm đó thần và Trắc phi đính hôn, ngoại trừ lễ Tết gặp mặt một lần thì những lúc khác chưa từng gặp gỡ riêng tư.

Thần hiện giờ chỉ muốn làm quan cho tốt. Hôm nay đến đây vì thần biết nếu thần không đến, Lý Mỹ nhân cũng sẽ tìm người khác hãm hại Trắc phi.

Nếu vì một chút nóng nảy mà khiến sự việc không còn đường cứu vãn, thần sẽ hối hận khôn nguôi.

Thần luôn cảm thấy hối hận. Giờ đây thần muốn bù đắp, thần muốn được ngủ một giấc ngon, thần muốn dốc hết sức mình.”

Hắn quỳ xuống khấu đầu, từng lời đều chân thành.

Không còn thấy vẻ kiêu ngạo của thiếu niên năm nào. Hắn đã trưởng thành hơn nhiều.

Lòng ta có chút phức tạp.

Lúc hủy hôn, mẹ hắn nói lời khó nghe, ta đang lúc nóng giận cũng chẳng nhường một bước, mắng luôn cả hắn.

Hắn đương nhiên cũng không chịu nổi. Lời qua tiếng lại khiến sự việc trở nên khó coi vô cùng.

Vì thế chúng ta đều quên mất những năm đính hôn đó, mỗi khi lễ Tết được gặp mặt là bao nhiêu mong chờ và thẹn thùng.

Chỉ nói với nhau một câu mà lòng đầy vui sướng.

Ta cũng từng mơ mộng về ngày gả cho hắn.

Hắn cũng từng nói với ta những lời hứa hẹn tốt đẹp cả đời.

Giờ quay đầu nhìn lại, chuyện hủy hôn năm đó lẽ ra có cách giải quyết đôi bên cùng có lợi.

Nhưng chuyện đời luôn là thế. Phải qua rất lâu mới có thể bình tâm mà suy xét và phản tỉnh.

Chút khí tiết thiếu niên vốn là sự ngông cuồng không cam chịu của tuổi trẻ.

Thế sự vốn vô thường, ta chấp nhận.

18

Lý Mỹ nhân bị tống vào Tông Nhân Phủ.

Hoàng gia phải giữ thể diện cho Thái hậu nên chuyện này đã bị dìm xuống.

Đêm đó, sau khi tắm cho Triều Dương và dỗ con bé ngủ say.

Vừa quay đầu lại, ta đã thấy Thái tử đến. Chẳng biết ngài ấy đã đứng đó từ bao lâu.

Chúng ta rất ít khi cùng ngồi ngắm trăng ngoài sân như thế này.

Ngài ấy đột nhiên cười châm biếm, hỏi ta:

“Hôm nay Lục Ngôn nói những lời đó, chắc nàng cảm động lắm nhỉ?”

Ta gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Thần thiếp chỉ cảm thấy, chuyện không như ý trên đời chiếm đến tám chín phần.”

Ngài ấy cười, lần này nụ cười rất bình thản.

“Giang Vân Ý, nếu ta bị phế, không thể đưa cha mẹ nàng về kinh, nàng sẽ thế nào?”

“Đây vốn dĩ là một canh bạc. Thiếp đặt cược lên người Điện hạ, thắng thua chưa định, kết quả thế nào thiếp cũng phải chấp nhận thôi.

Cha thiếp nói rồi, quê cũ có ruộng, cùng lắm thiếp đưa Triều Dương về quê cày ruộng. Cha thiếp sẽ đi câu cá cho chúng thiếp ăn.”

Giọng ngài ấy đột nhiên hơi khàn đặc: “Ta có được ăn không?”

“Thế thì Điện hạ phải nhóm lửa, nhà thiếp không nuôi kẻ nhàn rỗi.”

Ngài ấy bật cười thành tiếng, nhưng trong tiếng cười ấy lại mang theo sự cô độc.

“Được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)