Chương 2 - Nữ Nhân Cứng Cỏi
6
Sáng sớm hôm sau, ta đến viện của Thái tử phi học quản gia. Ta đến sớm, Thái tử vừa bãi triều về, đang cùng Thái tử phi dùng bữa xong.
Thái tử tay bưng bát, đi theo dỗ dành một cô bé đang thổi chong chóng trong sân. Còn Thái tử phi thì đang xắn tay áo ngồi dưới hiên nhà điêu khắc một con ngựa gỗ nhỏ cho Quận chúa.
Họ hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngoài khi đứng trước mặt chúng ta. Thái tử phi sủng ái Quận chúa là chuyện đương nhiên, nhưng không ngờ Thái tử cũng là kẻ cuồng con gái đến thế.
Nhìn vị Tiểu quận chúa xinh xắn như tạc trong sân, con đường mà ta hằng trăn trở bỗng chốc thông suốt.
7
Thái tử phi sai ma ma dẫn ta vào nội thất để học quản gia.
Ma ma bày mấy cuốn sổ cái ra trước mặt ta, phân loại rõ ràng từng nơi một.
“Phần kia là sổ riêng của Thái tử và Thái tử phi, không được tự tiện động vào.”
Ta gật đầu, chỉ chuyên tâm học những phần ma ma vừa giảng qua.
Chẳng được bao lâu, ma ma đã ôm bụng, vẻ mặt đau đớn nói.
“Không ổn rồi, Trắc phi người cứ tự xem nhé, lão nô ăn phải đồ hỏng nên đau bụng quá.”
Nói xong, bà ta vội vàng rời đi.
Ta mỉm cười không nói gì, ánh mắt rơi vào cuốn sổ mà Chu ma ma vừa đặc biệt nhắc tới.
Rõ ràng, đây là sự thử thách của Thái tử phi.
Cô ấy muốn thử xem ta có thật sự an phận thủ thường hay không.
Rất hiển nhiên, cô ấy đã dùng cách này để loại bỏ Chu Quý tần và Lý Mỹ nhân trước đó.
Suốt cả buổi chiều, ta ngồi im không hề nhúc nhích.
Đến tối, Thái tử phi giữ ta lại dùng cơm, ta biết mình đã vượt qua vòng khảo nghiệm ban đầu của cô ấy.
8
Đang lúc dùng bữa, Tiểu quận chúa năm tuổi bỗng nhiên nhào vào lòng ta cười khanh khách, cả người đầy bùn đất.
Con bé dùng bàn tay lấm lem bôi lung tung lên mặt ta.
Còn viết một chữ “Vương” lên trán và vẽ một con rùa lên má trái của ta.
Con bé cười nắc nẻ.
Ta không đẩy ra, ngược lại còn ôm con bé ngồi lên đùi mình.
Ta mỉm cười hỏi con bé.
“Bé vẽ thế này không đẹp rồi, hay là bé vẽ một con chim nhỏ lên mặt di nương đi, như thế di nương mới đẹp được.”
Tiểu quận chúa trầm tư hồi lâu, khổ sở nói.
“But bé không biết vẽ.”
Ta cười nói với Thái tử phi đang ngồi bên cạnh.
“Nương nương, mượn họa cụ của người một chút.”
Thái tử phi nheo mắt, gật đầu sai người mang đến.
Cô ấy miệng tuy trách mắng Tiểu quận chúa, nhưng trong mắt chẳng hề có nửa phần trách cứ.
Hạ nhân nhanh chóng mang bút vẽ tới.
Ta dịu dàng nói với Tiểu quận chúa.
“Di nương vẽ cho bé một con chim nhỏ lên mặt nhé?”
Mặc kệ sắc mặt Thái tử phi đang trầm xuống, Tiểu quận chúa vui vẻ vỗ tay.
“Hay quá, hay quá, bé thích chim nhỏ.”
Ta mặc kệ ánh mắt soi mói của mọi người trong phòng.
Vẽ một con chim tước đang tung cánh giữa đôi lông mày của con bé.
Ta nhận lấy gương từ tay nha hoàn đưa cho Tiểu quận chúa xem.
“Bé nhìn xem, chim nhỏ có đẹp không?”
Tiểu quận chúa ôm mặt “Oa” một tiếng đầy kinh ngạc.
Con bé không nhịn được nhìn đi nhìn lại trong gương, rồi nhảy khỏi người ta.
Nhào vào lòng Thái tử phi, ngẩng khuôn mặt nhỏ hồng hào cầu khen ngợi.
Thái tử phi đỏ hoe mắt, ôm chặt lấy con bé gật đầu.
“Phải, Triều Dương là cô con gái xinh đẹp nhất trên đời này.”
Tiểu quận chúa che mắt đầy thẹn thùng.
Con bé lại chạy đến nắm tay ta, thân thiết hỏi.
“Di nương, người dạy bé vẽ chim nhỏ có được không?”
“Được chứ.”
9
Cha ta là Ngự sử, tính tình cổ hủ, vì thế từ nhỏ giáo dục ta vô cùng nghiêm khắc.
Ta từng đoạt danh hiệu Đệ nhất tài nữ trong cuộc thi của các nữ quyến trong cung.
Đối với ta, hội họa chỉ là chuyện trong tầm tay.
Còn Thái tử phi xuất thân từ gia đình võ tướng thất phẩm, không tinh thông thư họa.
Năm xưa Thái tử tình cờ gặp và nảy sinh tình cảm với cô ấy vào tiết Thượng Tỵ.
Chẳng quản việc hủy hôn với đích nữ của Quốc công gia để cưới cô ấy bằng được.
Tuy Thái tử cứng rắn cưới được cô ấy, nhưng trong cung vốn không đánh giá cao cuộc hôn nhân này.
Đó là lý do tại sao sau khi gả vào Đông Cung, nhà ngoại lại dốc sức ép cô ấy sớm sinh đích trưởng tử.
Rồi khi cô ấy bệnh nằm liệt giường, họ lại vội vã đưa thêm con gái vào để củng cố sự sủng ái.
Nhà ngoại cô ấy chỉ sợ đánh mất sự phú quý khó khăn lắm mới có được.
Họ chẳng quan tâm đến cô ấy, cũng chẳng quan tâm đến đứa con gái cô ấy sinh ra.
Nhưng ta biết.
Cô ấy quan tâm.
Cô ấy quan tâm đến cốt nhục duy nhất của mình trên đời này hơn bất cứ ai.
Cô ấy cũng lo lắng và sốt ruột hơn bất cứ ai về việc sau khi mình chết đi, con gái mình sẽ ra sao.
Ta là nữ nhi khuê các, thứ ta giỏi không nhiều.
Nhưng may thay, những thứ ta giỏi lại chính là những điều cô ấy muốn con gái mình học được.
Bên ngoài đều đồn đại cô ấy xuất thân thấp kém nên không dạy bảo được con.
Nói Triều Dương Quận chúa vừa ngu ngốc vừa nghịch ngợm.
Cô ấy và Thái tử từng mời những nữ sư đức cao vọng trọng về dạy bảo Quận chúa.
Nhưng Quận chúa không chỉ rạch nát dây đàn của nữ sư mà còn đẩy người ta xuống hồ sen suýt chết đuối.
Từ đó về sau, những nữ sư có chút danh tiếng đều không muốn tới cửa.
Còn những người không có danh tiếng thì Thái tử phi lại không vừa mắt.
Đây là cơ hội của ta, ta nhất định phải nắm bắt thật tốt.
10
Sau khi Thái tử phi sai người đưa ta đi rửa sạch bùn đất trên mặt.
Tối hôm đó cô ấy để ta nghỉ lại ngay tại tẩm cung của mình.
Cô ấy thân thiết nắm tay ta, sụt sùi rơi lệ.
Cô ấy kể lại rất nhiều lời phê bình của các nữ sư trước đây dành cho Tiểu quận chúa.
Rồi thở dài kể về những trò nghịch ngợm mà con bé đã làm để trêu chọc họ.
Ta nghiêm túc lắng nghe, không nói nhiều, chỉ chú ý đến những biến động cảm xúc của cô ấy.
Khi chính cô ấy cũng không nhận ra mình đang tức giận vì câu nói nào.
Ta liền phụ họa.
“Nhưng ta thấy Quận chúa rất ngoan mà, vả lại trẻ con đang tuổi ham chơi.”
“Chúng không biết nặng nhẹ, chẳng lẽ người lớn lại không biết đường mà tránh sao?”
Ta thầm niệm A Di Đà Phật trong lòng, tội lỗi, tội lỗi.
Thái tử phi đầy phẫn uất nói.
“Nàng quả nhiên rất khác với bọn họ.”
“Sau này, nàng hãy tới chỗ ta, giúp ta dạy bảo Triều Dương.”
“Danh hiệu Đệ nhất tài nữ của nàng là do Mẫu hậu đích thân ban tặng, chắc chắn sẽ không tệ đâu.”
Từ ngày đó, mỗi ngày ta đều đặn đến viện của Thái tử phi để dạy Tiểu quận chúa cầm kỳ thi họa.
Thái tử biết chuyện, không hài lòng nói.
“Nàng đúng là có bệnh thì vái tứ phương rồi.”
“Cái danh tài nữ của cô ta cùng lắm chỉ là để so bì với mấy tiểu thư khuê các mà thôi.”
“Sao sánh được với nữ sư chính tông? Chi bằng cứ chuẩn bị lễ vật, tìm cho Triều Dương một nữ sư tốt để dạy dỗ tử tế.”
Thái tử phi lưỡng lự.
Nhưng ta thì lại rất vui.
Như thế này là quá tốt rồi.
Thái tử hiện giờ càng coi thường ta bao nhiêu, thì sau này khi có thành quả, ngài ấy mới càng nhìn ta bằng con mắt khác bấy nhiêu.
Sự bất ngờ cũng theo đó mà nhân đôi.