Chương 4 - Nữ Nhân Cứng Cỏi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

19

Ta cứ tưởng Thái tử nói đùa với ta. Không ngờ ngài ấy làm thật.

Khi chỉ dụ phế truất ban xuống, ta nhíu mày lật xem thánh chỉ đi xem lại nhiều lần.

“Đây thật sự không phải là ngài đang thử lòng thiếp đấy chứ? Thử xem thiếp có thể cùng ngài chịu khổ hay không?”

Thái tử không nói nên lời: “Ta làm gì mà rảnh rỗi thế.”

Thực tế chứng minh ngài ấy rảnh thật, ngài ấy luôn coi ta như kẻ ngốc.

Và ngài ấy luôn cho rằng phụ nữ trên đời này đều tham phú phụ bần, không có ai thật lòng yêu ngài ấy, tất cả đều vì quyền thế địa vị mà đến, ngoại trừ cố Thái tử phi.

Ngài ấy thật sự rất kỳ lạ.

Những ngày bị lưu đày chẳng hề dễ dàng chút nào.

Đương nhiên, không phải là ta không chịu được.

Hàng năm ta vẫn thường về quê sống với ông nội một thời gian mà.

Nhưng ngài ấy là Thái tử Điện hạ lá ngọc cành vàng. Ngài ấy thật sự không chịu nổi.

“Cái này thật sự rất khó ăn, Giang Vân Ý. Tay nghề của nàng quá kém. Ta muốn ăn thịt.”

“Không được, ngài không được ăn. Triều Dương đang tuổi lớn, thịt để cho Triều Dương ăn, ngài không lớn thêm được nữa đâu.”

“!”

Ta đang đan lồng chim định bẫy mấy con sẻ. Khó khăn lắm mới bắt được hai con.

Mắt Thái tử sáng rực lên: “Ta nhóm lửa, nướng lên ăn.”

“Cũng được.”

Triều Dương hét toáng lên: “Không được! Chúng dễ thương thế này mà! Bé muốn nuôi chúng! Không được ăn, cha!”

Thái tử như nghẹn ở cổ, kiên nhẫn khuyên bảo nhưng vô dụng. Đành ngậm ngùi chấp nhận.

Đêm xuống, Thái tử ôm ta, tay đặt lên bụng ta.

Hai tiếng bụng kêu rồn rột khiến ngài ấy ngồi bật dậy trên giường.

“Nàng lừa ta đúng không? Buổi tối nàng căn bản không hề ăn gì, phải không?”

“Lương thực không đủ, không sao đâu, thiếp ăn ít một chút cũng không chết được.”

Ngài ấy bỗng thấy hối lỗi, vành mắt hơi đỏ lên: “Có phải ta đã làm sai rồi không?”

Tiếng ngài ấy quá nhỏ, ta có nghe thấy cũng giả vờ như không. Thực ra ta chỉ muốn gầy đi một chút thôi. Gả vào Đông Cung xong ta béo lên hẳn một vòng.

Vào đông, trời ngày một lạnh.

Đêm ngài ấy rất khó ngủ, cứ run cầm cập vì lạnh, vậy mà vẫn cứ phải cố gồng trước mặt ta.

Ta làm việc quần quật không một lời oán thán, chăm sóc Triều Dương béo trắng hồng hào.

Vào một đêm, Thái tử hỏi ta, ánh mắt mang theo sự kỳ vọng và bất an mà chính ngài ấy cũng không nhận ra.

“Hay là ta hưu nàng nhé, nàng về tìm cha nàng đi. Ở chỗ cha nàng, ít nhất nàng cũng được ăn no mặc ấm.”

Ta vừa dỗ Triều Dương ngủ vừa lắc đầu.

“Thiếp không nỡ bỏ ngài, ngài chẳng biết làm gì cả, thiếp đi rồi ngài chết đói thì sao? Rồi con bé phải làm thế nào?

Không sao đâu, đợi đến xuân thiếp nhờ chị dâu hàng xóm dạy cấy lúa, đảm bảo sang năm không để ngài bị đói.”

Ngài ấy cúi đầu không nói gì, bước ra cửa. Ta biết ngài ấy đang dằn vặt.

Nhưng ngài ấy vẫn đang tiếp tục thử lòng ta. Ta sẵn lòng giúp ngài ấy một tay.

20

Ban ngày ngài ấy đi ra ngoài, nói với ta là đi tìm việc làm thêm. Thực ra ta biết cựu bộ của ngài ấy đang ở thị trấn bên cạnh.

Ở đó mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn sàng cho ngài ấy. Ngài ấy luôn dẫn Triều Dương đi ăn no nê rồi mới về.

Đến cả chính ngài ấy cũng không nhận ra màn kịch của mình vụng về đến mức nào.

Hai cha con họ béo tốt hồng hào, chỉ có ta là ngày càng gầy đi, ta đâu có mù.

Hôm đó, ngài ấy vừa huýt sáo vừa thong dong đi về nhà, Triều Dương cưỡi trên vai ngài ấy.

Ngài ấy gọi tên ta. Đẩy cửa vào lại thấy ta ngất xỉu trên đất, mạng treo sợi tóc.

Dưới gấu váy là vũng máu loang lổ, đỏ thẫm như đóa hoa nở rộ đầy ma mị.

Triều Dương bắt đầu khóc. Thái tử hoảng loạn gọi người cứu giúp.

Đám thuộc hạ ẩn nấp gần đó lập tức xuất hiện.

Cuối cùng ta giữ được mạng nhưng ngài ấy thì đau đớn muốn chết đi được.

“Nàng có thai sao không nói với ta! Tại sao lại tự mình phá bỏ đứa bé!”

Mặt ta trắng bệch, yếu ớt mỉm cười nắm lấy tay ngài ấy.

“Ngài cũng biết đấy, nhà mình nghèo, lương thực ăn hết rồi, làm sao nuôi nổi con.

Nếu thiếp có thai thì không làm việc được nữa, ai chăm sóc ngài, ai chăm sóc Triều Dương.

Thiếp đã hứa với Thái tử phi sẽ chăm sóc tốt cho hai người mà.”

Ngài ấy bỗng bật khóc nức nở, gục đầu lên vai ta mà xin lỗi.

Từng tiếng “xin lỗi” đầy thê lương và hối hận. Nhưng lòng ta chẳng chút gợn sóng.

Ngài ấy sẽ không bao giờ biết được. Triều Dương đã lựa chọn ta thay vì ngài ấy.

Mọi chuyện bắt đầu từ khi Triều Dương mủi lòng, lén giấu bánh ngọt cho ta và bị ta phát hiện.

Điện hạ.

Ngài đã đạt được tấm chân tình, sự trung thành và tình yêu mà ngài hằng mong muốn rồi đó.

Còn khóc lóc cái gì chứ? Ngài nên vui mới phải.

21

Thái tử giải thích với ta, chỉ dụ phế truất và lưu đày cả gia đình chỉ là cái bẫy để đánh lừa quân địch, nhằm nhổ tận gốc lũ nội gián trong triều.

Ngài ấy lo lắng nhìn ta. Ta tỏ vẻ mặt như tro tàn: “Hóa ra là vậy sao…”

Ta độ lượng tha thứ cho ngài ấy nhưng kể từ ngày đó ta không ăn không uống.

Cho đến khi ta đói lả ngất đi, Triều Dương khóc lóc nắm tay ta, ngài ấy đứng bên cạnh cũng nước mắt không ngừng rơi.

“Đừng như vậy có được không. Là ta sai rồi, ta đã mất đi Thái tử phi, ta không muốn mất thêm nàng nữa.

Sau này gia đình mình sống thật tốt nhé?

Nhạc phụ đã phục chức, nội gián cũng bị bắt rồi, phụ hoàng đã phục lại vị trí của ta, chỉ dụ sắc phong nàng làm Thái tử phi cũng đã xuống rồi…

Vân Ý, chúng ta sẽ lại có con thôi.”

Ngoài cửa là cha mẹ của ta.

Sợi dây căng thẳng trong lòng ta hoàn toàn được nới lỏng, lần này, nước mắt ta rơi là thật lòng thật dạ.

“Cha, mẹ, con nhớ hai người lắm.”

Hóa ra con đường trèo cao lại gian nan đến thế.

Hóa ra muốn có được tình yêu của một người đàn ông, bắt buộc phải đổ máu mới được.

Hóa ra ta phải đau đớn, phải mất mát, phải suýt chết thì mới khiến ngài ấy tin vào sự trung thành và tình yêu của mình.

Thật nực cười làm sao.

Người đàn ông như ngài ấy có gì xứng đáng để ta yêu cơ chứ?

22

Ba năm sau, Thái tử kế vị, trở thành Hoàng đế.

Ta cũng thuận lý thành chương trở thành Hoàng hậu.

Khi ta mang thai, Triều Dương vừa vui mừng lại vừa lo lắng.

“Sau này, di nương sẽ không cần bé nữa sao?”

Ta xoa đầu con bé, chợt nhớ đến người mẹ đoản mệnh của nó.

Hai người họ trông rất giống nhau, Triều Dương rất thích múa đao luyện thương, mang đậm di phong của cô ấy.

“Sẽ không đâu, nếu là một tiểu đệ đệ, sau này nó sẽ chống lưng cho con, con sẽ là Trưởng công chúa.”

“Nếu là một tiểu muội muội, Triều Dương dạy con bé ném tiễn bắn cung được không?”

“Vâng ạ, giống như ngày trước di nương dạy bé vậy!”

Ta nở nụ cười điềm nhiên, ngoài cửa, Lý Tấn đang hài lòng nhìn cảnh tượng mẫu từ tử hiếu của chúng ta.

Ta nén lại sự ghê tởm trong lòng.

Cứ chờ thêm chút nữa.

Chờ đứa trẻ ra đời.

Chờ con của ta trở thành Thái tử, rồi trở thành Hoàng đế.

Đến khi ta trở thành Thái hậu là tốt rồi.

Ta nhẫn nhịn cho đến khi con ta mười tuổi, liền vì ngài ấy mà rộng mở hậu cung.

Tất cả mỹ nhân được tuyển vào đều là con gái nhà võ tướng, có dung mạo tìm chọn theo hình bóng của cố Thái tử phi.

Ngài ấy lại chẳng hề vui vẻ, tức tối đến hỏi ta:

“Nàng không ghen sao?”

Ta đoan trang đáp lời:

“Bệ hạ là Thiên tử.”

Ngài ấy phất tay áo bỏ đi, ta không hề nhìn thấy giọt nước mắt ngài ấy rơi xuống.

Tửu sắc dần dần bào mòn cơ thể ngài ấy.

Ngài ấy năm sau lại càng hôn quân hơn năm trước.

Đã rất lâu rồi chúng ta không gặp mặt nhau.

Cuối cùng, vào một đêm nọ, thái y đến báo…

“Nương nương, Bệ hạ chỉ còn lại hơi tàn cuối cùng, người có muốn đi thăm ngài ấy không?”

“Ngài ấy muốn gặp người lần cuối.”

Những năm qua hậu cung ngoại trừ con của ta ra thì không còn ai sinh nở được nữa.

Ta không cần phải diễn kịch với ngài ấy thêm nữa.

“Ta mệt rồi, muốn đi ngủ.”

Lý Tấn băng hà vào ngay đêm đó, Triều Dương nói ngài ấy ch//ết không nhắm mắt.

Con bé hỏi ta:

“Mẫu hậu, Lục hầu từng hủy hôn với người, nói đủ lời khó nghe, người không hận hắn mà còn có thể hòa giải, vì sao với phụ hoàng lại không thể?”

“Người hận ngài ấy đến thế sao?”

Ta có chút bất lực hỏi lại con bé:

“Lúc nhỏ con không thích những nữ sư kia, lại chỉ thích ta làm thầy của con, con có biết vì sao không?”

Triều Dương ngẩn người, rồi thẹn thùng cúi đầu:

“Họ không tôn trọng con, mẫu hậu tôn trọng con, xem con như một con người thực thụ.”

“Mẫu hậu chưa bao giờ coi thường con.”

Đúng vậy.

“Nhưng phụ hoàng của con, luôn dùng ánh mắt khinh miệt để nhìn nhận và đánh giá ta.”

“Triều Dương, ta là một con người bằng xương bằng thịt.”

“Ta không hận ngài ấy, ta chỉ thấy có chút ghét bỏ ngài ấy mà thôi.”

Còn bây giờ.

Ta tự do rồi.

Cuộc sống hạnh phúc của ta giờ mới chính thức bắt đầu.

(Hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)