Phu quân của ta là người cổ hủ, giữ lễ.
Thành hôn bảy năm, chuyện phòng the cũng chỉ như chuồn chuồn lướt nước.
Ta không con cái, cũng chán cảnh phòng không chiếc bóng, bèn tự xin hòa ly.
Trước mắt ta lại hiện lên chi chít những dòng chữ.
“Chàng tưởng nàng không thích mình, nên mới không dám tìm nàng ngủ cùng đó!”
“Ai hiểu được nam chính nhịn đến mức chịu không nổi mới đi cầu muội bảo hôn một cái đáng yêu thế nào không…”
“Về sau hình như nữ chính còn định nạp thiếp cho chàng?”
“Không được đâu!”
“CP của ta đừng BE mà!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận