Cặp Đôi Hào Môn – Không Yêu, Chỉ Hận
Tôi bị b//ắt c//óc.
Bọn b//ắt c//óc nói, chúng định dùng tôi để tống tiền Chu Triết Viễn, vì tôi là vợ hắn.
Ti//m tôi treo lơ lửng bấy lâu, cuối cùng cũng thả xuống.
“Tụi anh bắt nhầm người rồi. Trên danh nghĩa tôi là vợ anh ta, nhưng sống ch//ết của tôi, anh ta chẳng buồn quan tâm đâu.”
Bọn chúng không tin, lập tức lấy điện thoại gọi tiền chuộc.
“Họ Chu kia! Vợ mày – Liên Kiều đang nằm trong tay tao. Muốn cô ta sống thì ngoan ngoãn chuẩn bị một ngàn vạn tiền mặt, trong ba ngày đem đến chỗ tao chỉ định!”
Hai giây sau, giọng Chu Triết Viễn lạnh lẽo vô tình vang lên từ đầu dây bên kia.
“Vậy à? Thế thì gi//ết cô ta đi. Đỡ phải phiền tôi.”
Nói xong, hắn cúp máy.
Tên b//ắt có//c đứng đờ ra.
Còn tôi thì đã quá quen, cười nhạt đến thản nhiên.
Không ngờ đúng không? Người mà chồng tôi thật lòng yêu thương… vốn dĩ không phải tôi.
Bình luận