Chương 10 - Nguyện Vọng Bị Đánh Cắp
Thầy Trình kể, bố đã dọn sạch đồ đạc trên kệ trưng bày ở phòng khách, ảnh của Khương Nhu, giày thể thao, khung ảnh, tống hết vào phòng chứa đồ.
Cái kệ trống trơn, chẳng bày biện gì cả.
Trống không ròng rã nửa năm trời.
Khương Nhu biến mất một thời gian, sau nghe nói đi làm nhân viên ở một quán trà sữa bên khu Đông thành phố.
Số tiền lừa được 32.000 tệ tiêu sạch sành sanh, quần áo hàng hiệu đăng bán trên chợ đồ cũ, giá bán lại chưa bằng một phần mười giá gốc.
Thầy Trình mỗi tháng nhắn cho tôi một tin nhắn WeChat, ngắn gọn, báo cáo tình hình của thầy và trường lớp.
Tôi sẽ trả lời một chữ “Vâng” hoặc một dấu chấm.
Đó là sợi dây liên hệ duy nhất của tôi với thành phố ấy.
Sang học kỳ thứ hai, một bài báo cáo khoa học của tôi được một tạp chí Toán học Quốc tế uy tín nhận đăng.
Sinh viên đại học mà đăng bài lên tạp chí, cả khoa chấn động.
Giáo sư đập bàn bảo: Chờ đến lúc em tốt nghiệp tôi sẽ viết thư giới thiệu cho em, MIT, Princeton tùy em chọn.
Tôi ngồi bên cửa sổ thư viện, ánh nắng rọi lên bản thảo bài báo đang mở.
Bên ngoài là dòng sông của Đại học Cambridge, có người đang chèo thuyền.
Mặt nước lấp lánh, vỡ vụn ra thành một dải ánh sáng.
Điện thoại rung.
Thầy Trình.
“Tri Dư, trường cũ của em —— cái trường cấp ba cũ ấy, tháng sau có một hội nghị thượng đỉnh Giáo dục Toán học toàn quốc, do Sở Giáo dục tỉnh tổ chức. Có mời một vài đại diện học thuật trẻ về báo cáo. Ban tổ chức nhìn thấy tên em, muốn mời em về.”
Tôi cầm điện thoại, ngón cái đặt hờ trên màn hình.
“Chủ đề báo cáo em tự quyết định, chi phí đi lại và ăn ở họ lo toàn bộ. Tổ chức ngay tại hội trường trường cấp ba của em.”
Hội trường trường cấp ba của tôi.
Khu giảng đường mà tôi từng mài đũng quần suốt ba năm.
“Để em suy nghĩ đã ạ.”
“Được.”
Cúp điện thoại, tôi nhìn mặt sông thật lâu.
Một con thuyền rẽ sóng đi qua mặt nước tách ra rồi hợp lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ba ngày sau, tôi nhắn lại cho thầy Trình: “Em đi.”
【Chương 11】
Ngày về nước là tháng Bảy.
Cách nhau một năm hai tháng.
Từ sân bay Thủ đô bắt tàu cao tốc về thành phố của tôi, mất ba tiếng.
Lúc ra khỏi ga, hơi nóng phả vào mặt, mặt đường nhựa bốc lên một tầng hơi nước.
Trong không khí là mùi hăng hăng của lá ngô đồng, mùi dầu mỡ của các quán đồ nướng, mùi ngai ngái của khói xả taxi —— hòa quyện lại, là hơi thở độc nhất của thành phố ấy.
Thầy Trình đến đón tôi.
Thầy đứng ở cửa ra giơ điện thoại vẫy vẫy, không cầm biển tên.
“Cao lên rồi.”
“Không ạ.”
“Trông khỏe khoắn hơn.”
“Căng tin trường nấu ăn ngon ạ.”
Thầy bật cười, đỡ lấy vali cho tôi.
Lúc xách lên, thầy hơi khựng lại: “Vẫn nhẹ hều như thế.”
“Em quen rồi ạ.”
Khách sạn nằm đối diện trường.
Hội nghị ngày mai mới bắt đầu, hôm nay đến trường xem qua sân khấu trước.
Hội trường trông nhỏ hơn trong ký ức của tôi một vòng.
Trên sân khấu treo băng rôn, bàn ghế xếp ngay ngắn, máy chiếu đang được điều chỉnh.
Tôi đứng giữa sân khấu, dưới chân là sàn gỗ, giẫm lên nghe lục cục.
Ba năm trước, tôi ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên của hội trường này, nghe lễ tổng động viên trước kỳ thi đại học.
Thầy hiệu trưởng đứng trên này phát biểu, nói ròng rã bốn mươi phút.
Khương Nhu ngồi cạnh tôi, cúi gầm mặt lén lút bấm điện thoại.
Tối hôm đó đi học về, mẹ làm món sườn xào chua ngọt.
Trong bát Khương Nhu có 6 miếng, bát tôi có 2 miếng.
Thầy Trình đứng dưới khán đài nhìn tôi: “Sao thế em?”
“Không có gì ạ.”
Tôi bước xuống bục, kiểm tra lại slide và thiết bị.
Đề tài báo cáo: Sự phá vỡ đối xứng trong Số học và Phương pháp Tổ hợp.
Thuần học thuật.
Không nói lý lẽ dài dòng.
Chín giờ sáng hôm sau, hội trường không còn một chỗ trống.
Khách mời có giáo viên Toán của các trường cấp ba trong tỉnh, cán bộ Sở Giáo dục, vài vị giáo sư đại học, và cả những học sinh vì ngưỡng mộ mà đến.
Tôi ngồi ở hậu trường, lật xem lại kịch bản, rồi gập lại.
Không cần tài liệu.
Những nội dung này vốn đã khắc sâu trong đầu tôi.
Người dẫn chương trình đọc phần giới thiệu của tôi: “Báo cáo viên tiếp theo, Thẩm Tri Dư. Thi đại học đạt 654 điểm, từng đoạt huy chương Vàng Olympic Toán Quốc gia. Hiện đang theo học khoa Toán Đại học Cambridge, nhận học bổng toàn phần, đã công bố bài nghiên cứu trên tạp chí Toán học Quốc tế ngay trong thời gian học đại học.”
Tiếng vỗ tay rào rào.
Tôi bước lên bục.
Dưới khán đài là mấy trăm khuôn mặt, ánh đèn rọi thẳng vào mắt, khuôn mặt của những người ở ba hàng ghế đầu nhìn rất rõ, càng về sau càng nhòa đi thành một mảng.
Phía bên phải gần cửa ra vào, có một người đang cúi đầu ngồi đó, đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành mũ ép rất thấp.
Tôi không để ý nhiều.
Buổi báo cáo kéo dài 40 phút.
Lúc giảng đến phần ứng dụng phá vỡ đối xứng trong lý thuyết trò chơi tổ hợp, một vị giáo sư đại học dưới khán đài giơ tay đặt câu hỏi, tôi trả lời trong ba phút, ông gật gật đầu ngồi xuống.
Khi lật đến slide cuối cùng, hội trường im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng rè rè của cửa gió điều hòa.
Tiếng vỗ tay lại rộ lên, người đội mũ ở phía bên phải đứng dậy.