Chương 4 - Người Vợ Kế Của Thôi Cảnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Con của ta, ta mới rời đi mấy ngày mà bọn họ đã bắt nạt con thành thế này rồi sao? Trái tim thiên vị đến tận nách rồi!”

Phụ thân đứng bên cạnh, vẻ mặt lúng túng.

Mẫu thân cúi đầu không nói.

Chỉ có tỷ tỷ đứng bên cửa, khóe môi hơi bĩu, vẻ khinh thường không hề che giấu.

Ta mặc cho bà ôm, mặt không biểu cảm, trong lòng chỉ thấy mọi thứ hư ảo.

Tổ mẫu khóc một hồi, thấy ta không nói lời nào, đôi mắt đục ngầu chăm chú nhìn mặt ta rất lâu.

Bà buông ta ra, quay đầu nhìn phụ thân, giọng lạnh xuống: “Nếu con đã khiến Tinh Dao bỏ lỡ mối lương duyên thì phải bù cho nó một người tốt hơn. Nếu không, ta coi như không có đứa con trai là con.”

Phụ thân tỏ vẻ khó xử, ấp úng hồi lâu.

“Nhưng Tinh Dao… dung mạo bình thường, người tốt trong kinh thành đều đã bị chọn hết rồi, còn đâu người tốt hơn? Cho dù có, người ta cũng chẳng để mắt tới con bé.”

Mẫu thân vội đưa một chồng chân dung qua “Mẹ, con cũng đã tìm cho Tinh Dao vài nhà tốt, mẹ xem trước đi.”

Tổ mẫu nhận lấy, mới lật chưa được hai trang đã hất tất cả xuống đất.

Chân dung rơi đầy nền.

“Đều không bằng Thôi Cảnh!”

Mặt mẫu thân trắng bệch, vội vàng quỳ xuống.

Tỷ tỷ cuối cùng không nhịn được nữa, lạnh lùng lên tiếng: “Tinh Dao, bây giờ muội đắc ý rồi chứ? Tổ mẫu vừa về, cha mẹ đã phải chịu mắng, lần nào cũng thế, muội vui lắm phải không?”

Tổ mẫu quát lớn: “Câm miệng!”

Khi quay sang nhìn ta, sắc mặt bà lại dịu xuống, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Ta mang bánh hải đường con thích từ chùa Tây Sơn về. Vinh Thanh, bà đưa Tinh Dao xuống ăn trước đi.”

Ma ma Vinh Thanh đáp một tiếng, nắm tay ta kéo ra ngoài.

Ta được bà dẫn đến thiên sảnh, bánh hải đường ngọt lịm, nhưng vừa ăn ta vừa nghĩ tới chồng chân dung rơi trên đất ban nãy.

Trong đó có một bức vô tình lọt vào mắt ta, là một cử nhân xuất thân hàn môn, gia cảnh nghèo khó nhưng tài học xuất chúng, nghe nói hiện đang làm mưu sĩ trong phủ Thái tử, tương lai tiền đồ khó mà đo lường.

Ta muốn quay lại nói với tổ mẫu rằng người này có thể gặp thử.

Nhưng vừa tới cửa đã nghe giọng tổ mẫu vọng ra bên trong, không còn lạnh lùng như vừa rồi mà đầy vẻ từ ái.

“Đúng là con quỷ đòi nợ này, làm sao ta có thể không mang quà về cho bảo bối của ta chứ? Nhìn xem, những trang sức này đều là ta bảo thợ làm riêng cho con, độc nhất kinh thành.”

Tỷ tỷ làm nũng bằng giọng mềm mại: “Tổ mẫu, vậy bà đừng giận cha mẹ nữa được không? Bọn họ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”

Tổ mẫu thở dài: “Ta giận bọn họ hồ đồ. Tinh Dao không chịu chọn chồng chắc chắn là các con đã làm chuyện gì thiên vị khiến nó ghi hận. Lúc ta đi đã nói thế nào? Ngoài mặt phải đối xử công bằng, các con thì hay rồi, tất cả đều coi như gió thoảng bên tai.”

“Nếu Thôi Cảnh đã định cho Minh Nguyệt thì con bé Tinh Dao không thể tiếp tục để trước mắt nữa. Nó nhiều tâm tư, lại nhớ dai, quanh năm suốt tháng ở cùng một chỗ, nhìn các con thiên vị Minh Nguyệt, cục tức trong lòng sớm muộn cũng bùng lên.”

Mẫu thân khẽ hỏi: “Vậy phải làm sao?”

Tổ mẫu nói: “Gả đi xa đi. Những chân dung công tử trong kinh thành này không cần cho nó xem nữa.”

Ta đứng ngoài cửa, trong tim thoáng nhói lên một chút, rất nhanh lại tan đi.

8

Ta một mình ra phố giải sầu, không ngờ lại đụng phải Từ phu nhân nhà Ngự sử.

Bà vừa nhìn thấy ta liền nhiệt tình nắm tay, quay sang giới thiệu với những người phía sau, giọng đầy khen ngợi.

“Các vị không biết đâu, ta từng thấy khăn tay của nhị cô nương, vậy mà là thêu hai mặt!”

“Hỏi ra mới biết, từng đường kim mũi chỉ đều do chính tay nàng thêu.”

“Trong kinh thành vốn chẳng có mấy người biết thêu hai mặt, có thể thêu tinh xảo đến vậy, ta dám nói nhị cô nương là độc nhất.”

“Thôi phu nhân, chẳng phải bà đang chuẩn bị thêu một chiếc khăn trán cho lão phu nhân sao? Sư phụ có sẵn ngay đây, bà phải thỉnh giáo nhị cô nương cho tử tế.”

Ta nhìn theo ánh mắt bà quay đầu sang, vừa hay bắt gặp Thôi Cảnh và mẫu thân hắn đứng bên cạnh.

Ánh mắt Thôi Cảnh rơi trên người ta, thờ ơ quét qua một cái, lập tức quay sang nói với Thôi phu nhân: “Mẹ, tài thêu của Minh Nguyệt tốt hơn, hôm khác con bảo Minh Nguyệt thêu cho mẹ là được.”

Thôi phu nhân nghe vậy gật đầu, hòa nhã cười: “Nhị cô nương đã giỏi như vậy, đại cô nương chắc hẳn càng xuất sắc.”

Từ phu nhân cũng cười phụ họa: “Tay nghề của đại cô nương thì ta chưa từng thấy, có lẽ vậy.”

Bọn họ cười nói rồi đi sang cửa hàng bên cạnh xem trang sức, để lại một mình ta đứng nguyên tại chỗ.

Thôi Cảnh không lập tức đi theo.

Hắn dừng bên cạnh ta, giống như vô tình buông một câu: “Nhị cô nương, nếu ngày xem mặt không chịu lộ diện, hôm nay cần gì lại chạy tới trước mặt mẹ ta lấy lòng bà?”

Ta bỗng nhớ tới dáng vẻ kiếp trước hắn nắm tay ta nói có được nàng đời này không hối tiếc, lại nhớ đến đêm đó hắn cách cánh cửa hỏi ta cuộc sống hiện tại có phải thứ ta mong muốn không.

Hai gương mặt tức khắc chồng lên nhau trước mắt, rồi lại nhanh chóng tách rời.

“Thôi công tử nghĩ nhiều rồi.”

“Hôm nay ta chỉ tới mua kim chỉ, tình cờ gặp Từ phu nhân, không hề cố ý tiến tới trước mặt lệnh đường.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)