Chương 5 - Người Vợ Kế Của Thôi Cảnh
Hắn vẫn không dời ánh mắt, dường như vẫn còn nghi ngờ.
Ta hơi nghiêng người nhường nửa bước: “Huống hồ, tài thêu của tỷ tỷ quả thật tốt hơn ta. Công tử muốn tìm người thêu khăn trán cho lệnh đường thì cứ tìm nàng, không cần phí tâm tư lên người ta.”
Nói xong ta quay người rời đi.
“Nhị cô nương xin dừng bước.”
Thôi Cảnh gọi ta lại.
“Xin hỏi nhị cô nương, ta có điểm nào không tốt mà ngày xem mặt khiến cô nương trốn trong hậu viện, đến một cái liếc mắt cũng không chịu ban cho?”
Ta dừng bước, không quay đầu.
Hắn tiếp tục nói: “Minh Nguyệt nói nàng vốn lòng cao khí ngạo, biết mình bỏ lỡ ta rồi chưa chắc sẽ không nảy sinh tâm tư khác. Hôm nay bất kể cố ý hay vô tình, vẫn mong nhị cô nương sau này đừng xuất hiện trước mặt mẹ ta nữa.”
Ta quay lưng về phía hắn, khẽ bật cười: “Thôi công tử nói đùa rồi. Trong mắt tỷ tỷ, ngươi như tuyết trắng trên núi cao, nhưng trong mắt ta, chưa chắc đã bằng bùn dưới đất. Thứ ta không vừa mắt, dù có đưa tới tận mặt ta cũng chẳng thèm nhìn.”
“Ta không muốn gặp, phần nhiều là vì… ngươi không phải người ta mong cầu.”
Thôi Cảnh bật thốt: “Vậy người nàng mong cầu là ai?”
“Không liên quan đến ngươi.”
Ta bước đi, ánh mắt phía sau dừng trên lưng ta, như có như không, chẳng rõ ràng.
…
9
Tỷ tỷ nhận lời thêu khăn trán cho Thôi phu nhân.
Tài thêu của nàng không tệ, đường kim nhỏ mịn, hoa văn cũng thanh nhã, nhưng nàng không biết thêu hai mặt.
Nghe nói khi chiếc khăn trán ấy được giao tới tay Thôi phu nhân, bà chỉ nhàn nhạt liếc một cái rồi đặt sang bên cạnh, giọng đầy thất vọng.
“Con dâu nhà họ Thôi, dung mạo đương nhiên phải xuất chúng, nhưng bên trong cũng phải tinh thông mọi thứ. Nghe nói muội muội con giỏi thêu hai mặt, sao ngược lại con lại không biết?”
Mặt tỷ tỷ trắng như giấy, trở về liền khóc một trận.
Hôm sau Thôi Cảnh tới tận nhà an ủi nàng.
Từ xa ta thấy hắn đứng dưới cửa sổ tỷ tỷ, dịu giọng nói: “Không sao, tài thêu của nàng cũng đã rất tốt. Sau này vào nhà họ Thôi, những chuyện kim chỉ này tự có người hầu làm, vốn không cần nàng tự mình tốn sức.”
Lời hắn tuy ấm áp, nhưng ta biết thứ tỷ tỷ để ý vốn không phải chuyện kim chỉ.
Nàng từ nhỏ đã tranh hơn thua với ta, chuyện gì cũng muốn hơn ta một bậc, bây giờ lại bị danh tiếng của ta lấn át trước mặt Thôi phu nhân, cục tức trong lòng e là khó nguôi.
Kiếp trước ta cũng từng nhận một việc thêu.
Nhà họ Thôi muốn dâng Thái hậu một bức bình phong thêu hai mặt làm quà mừng thọ.
Bức bình phong ấy từng đường kim mũi chỉ đều do ta tự thêu, mất hơn nửa năm, đến khi hoàn thành mắt ta mỏi đến gần như không mở nổi.
Nhưng sau khi bức bình phong được đưa vào cung, đường tỷ của A Man là Thôi Miểu nhờ đó được thánh thượng sủng ái.
Nhà họ Thôi càng được hoàng thượng coi trọng.
Từ đó những nàng dâu trong nhà họ Thôi cũng nhìn ta bằng con mắt khác, chuyện gì cũng tới bàn với ta, thật lòng cảm thấy ta đáng tin.
Trong mắt họ, dung mạo của ta ngược lại trở thành chuyện ít quan trọng nhất.
Chỉ vì những phương diện khác quá xuất sắc, vài phần thiếu hụt về nhan sắc ấy vậy mà không còn ai nhắc nữa.
Về sau ta và Thôi Cảnh ly tâm, trên dưới toàn phủ không ai không biết.
Cha chồng nghiêm giọng quát hắn: “Con có người vợ hiền như vậy mà vẫn không biết đủ, được voi đòi tiên, thật hồ đồ.”
“Ai dạy con nhìn người bằng dung mạo?”
“Sắc suy thì tình nhạt, da thịt dung mạo làm gì có chuyện bất tử?”
Những nàng dâu nhà họ Thôi cũng không bỏ đá xuống giếng, ngược lại từng người đều đến thăm ta.
Bọn họ cũng đều là quý nữ thế gia, từ nhỏ được dạy dỗ chẳng kém bất kỳ ai.
Sau khi em dâu thứ hai biết phu quân mình từng nói sẽ chọn đại tiểu thư nhà họ Khương, không nói hai lời liền thu dọn quần áo về nhà mẹ đẻ, ném toàn bộ việc nhà cho vị di nương xinh đẹp của hắn.
Nhưng vị di nương ấy quản lý mọi thứ rối tung, sổ sách không khớp, hạ nhân không quản nổi.
Nhị công tử nhà họ Thôi chỉ cầm cự được nửa tháng đã chật vật tới tận cửa nhận sai, hạ mình mềm giọng, nói hết lời hay mới dỗ được người về.
Khi họ ngồi dưới hành lang uống trà cùng ta, có người vỗ tay ta nói.
“Đại tẩu, nữ tử sống trên đời, dung mạo chẳng qua là thứ thêm hoa trên gấm. Tẩu có một thân bản lĩnh, đi đến đâu cũng có thể đứng vững.”
Ta nâng chén trà, vành mắt nóng lên.
Những năm ấy nếu không có họ âm thầm hoặc công khai ở bên chăm sóc bảo vệ, khiến trái tim đã khô héo của ta lại có thêm đôi phần ấm áp, e rằng ta đã sớm mất hết tinh thần, chìm trong u uất không thể thoát ra.
Trước khi qua đời, mẹ chồng cũng từng gọi riêng ta tới.
Bà nằm trên giường, gương mặt gầy gò, nắm lấy tay ta, giọng khàn khàn.
“Tinh Dao… trên dưới nhà họ Thôi được con quán xuyến đâu ra đấy, trước kia là ta bạc đãi con.”
Thật ra, bà có thừa nhận hay không, ta cũng đã trở thành một người độc lập.
Ánh mắt của người khác đối với ta cũng chẳng còn quan trọng nữa.
…
10
Thôi Cảnh dỗ tỷ tỷ xong đi ra, vừa hay nhìn thấy ta.
Hắn bước nhanh mấy bước đuổi theo, chặn trước mặt ta, sắc mặt nặng nề.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: