Chương 2 - Người Thừa Kế Của Gia Tộc Đồ Tể
6.
Buổi tối, khi chúng ta trở về, Lục Ngôn Chiêu đang trò chuyện cùng mẹ chồng ta trong sân nhà.
Cha chồng ta gật gù ra vẻ thâm thúy: “Đúng là đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường. Trước kia ta không hề hay biết, ngay cả việc mặc cả cũng có nhiều bí quyết như vậy. Hôm nay ta đi chợ, người bán hàng nói ba đồng một cân, mười đồng ba cân, ta lập tức mua ba cân.”
Mẹ chồng phụ họa: “Ai bảo không phải chứ. Hôm nay ta mới phân biệt được hành, tỏi và lúa mì. So với vợ chồng lão Trình, chúng ta kém xa. Chỉ là ta không biết trứng gà vỏ vàng ngon hơn hay vỏ trắng ngon hơn.”
Nghe những lời này, ta chỉ thấy choáng váng.
Lục Ngôn Chiêu cũng không biết phải trả lời thế nào.
Cha chồng có chút thất vọng.
“Hài tử à, ta đã nhìn rõ rồi. Chỉ đọc sách thì không được đâu. Nếu một ngày thực sự rơi vào cảnh ngộ như chúng ta, cần phải có khả năng sinh tồn. Nếu không có gia đình Xuân Nhi, chúng ta chẳng biết phải làm sao. Cháu nói xem, trên đời này có được mấy người như Xuân Nhi?”
Đúng là biết cách nói chuyện, người ta còn chưa đỗ cử nhân mà ông đã nói đến chuyện bị tịch thu gia tài rồi.
Cô em chồng nghiêm túc lắng nghe. Nghe xong, quay sang hỏi ta: “Tẩu tẩu, trứng gà vỏ trắng ngon hơn hay vỏ vàng ngon hơn?”
Nghe thấy tiếng, họ nhìn về phía này. Mẹ ta chỉ vào một giỏ rau lớn trên mặt đất, cười cong cả mắt: “Này là Chiêu Nhi mang đến đấy, xem rau này tốt chưa kìa.”
Lục Ngôn Chiêu cười: “Rau này là mẹ con trồng, chẳng đáng tiền gì. Mẹ con bảo con mang đến.”
Lời này hoàn toàn là nói dối trắng trợn.
Mẹ ta và mẹ Lục Ngôn Chiêu luôn không hợp nhau. Mẹ hắn chê ta làm hư Lục Ngôn Chiêu, mẹ ta chê bà ta giả vờ thanh cao.
Tóm lại, mẹ hắn chưa bao giờ được lợi từ mẹ ta. Mỗi lần hai người họ cãi nhau, ta lại kéo Lục Ngôn Chiêu trốn sang một bên cá cược xem ai sẽ chịu thua trước.
Mẹ ta vui mừng không phải vì rau, mà vì bà biết rau này chắc chắn là mẹ Lục Ngôn Chiêu bất đắc dĩ phải cho.
Cô em chồng nhìn cảnh tượng hòa hợp này, tò mò hỏi: “Ngôn Chiêu ca ca có phải muốn làm tỷ phu của muội không?”
7.
Lời nói của cô em chồng khiến mọi người im lặng.
Mẹ ta đứng dậy: “Tự nhiên nhớ ra ta chưa tưới ruộng.”
Bà kéo cha ta đi cùng.
Cha chồng và mẹ chồng lúng túng đứng lên: “Tuế Tuế, cái kéo nhà mình đâu rồi, hai đứa mau giúp ta tìm đi.”
Chỉ còn lại ta và Lục Ngôn Chiêu trong sân.
“Ngươi đừng để bụng. Cô bé còn nhỏ, nói bậy đấy.”
Hắn dường như không bị ảnh hưởng.
“Ta biết. Hiện giờ Chu công tử sống chết chưa rõ, nàng không tiện nhắc đến chuyện này. Ta có thể đợi, bao lâu cũng được.”
Ta không hiểu lời hắn nói là gì.
“Ta không tiện nhắc đến chuyện này” là sao? “Hắn có thể đợi” là sao?
Lồng ngực như bị một chiếc lông vũ khẽ phẩy qua mang đến cảm giác nhột nhạt. Chẳng lẽ, hắn thích ta?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, ta liền lắc đầu. Ta chẳng qua chỉ là một đồ tể, khắp người dính mùi máu tanh, ngày ngày ra ngoài bươn chải. Ngoại trừ Chu gia, làm sao có người muốn cưới ta?
Người trong làng ngoài mặt nói ta giỏi giang hơn cả nam nhân, nhà ta có ta là phúc khí. Nhưng sau lưng, họ lại nói ta dữ tợn, nếu không nhờ may mắn trèo cao được cành cây Chu gia thì e rằng không ai dám rước.
Sợ làm mất mặt gia đình họ.
Mẹ ta nghe những lời khó nghe đó, sẽ lén lút lau nước mắt. Bà trách cha ta, trách ta, trách chính bà. Cuối cùng là trách những kẻ nói xấu.
Nhiều năm qua nói là ta bảo vệ Lục Ngôn Chiêu, chi bằng nói là hắn bầu bạn với ta.
Ta mang rau vào nhà, em chồng và cha chồng đẩy mẹ chồng ra ngoài. Mắt bà đỏ hoe, long lanh nước mắt nhưng vẫn mỉm cười với ta.
“Xuân Nhi, gia đình ta không có tư cách yêu cầu con làm bất cứ điều gì. Chu Nhan đã làm chuyện sai trái, liên lụy cả nhà. Cha chồng con làm quan nhiều năm, may nhờ có chính tích và nhân phẩm được mọi người công nhận nên Thánh thượng mới không giam chúng ta vào ngục.”
“Chu Nhan không biết đi đâu. Nếu nó còn sống, có nghĩa là nó đã bỏ mặc cả nhà ta. Nếu nó chết rồi…”
Mắt bà lại đỏ hơn: “Nếu nó chết rồi, con và nó chưa từng có tình nghĩa vợ chồng, càng không có quan hệ vợ chồng. Con không cần phải giữ tiết cho nó. Con chưa từng thích nó, phải không?”
8.
Cha chồng ta làm quan nhiều năm, tuy không phải quan lớn nhưng được bách tính yêu mến. Đi trên phố, người dân sẽ thân mật chào hỏi ông.
Không ngờ làm quan bao nhiêu năm, con đường quan lộ lại bị hủy hoại bởi đứa con trai duy nhất.
Khi quan phủ đến tịch biên gia tài, họ chỉ hoảng loạn. Nhưng khi nghe tin Chu Nhan sống chết không rõ, sợi dây căng thẳng trong họ đứt phựt.
Chu Nhan quả thực là đồ hỗn xược, nhưng dù sao hắn cũng là đứa con mà họ đã dốc hết tâm sức nuôi dưỡng từ nhỏ. Làm sao có thể không đau buồn?
Đau khổ như vậy, nhưng họ vẫn phải kiềm chế nỗi buồn để an ủi ta.
Ta ôm lấy mẹ chồng: “Con không thích Chu Nhan, nhưng con thích mọi người. Thích em chồng, thích cha chồng, thích mẹ. Trong lòng con, chúng ta vẫn luôn là người một nhà.”
“Trên đời không có đường cùng. Một con đường không thông thì chúng ta đổi sang con đường khác, ngày tháng rồi sẽ tốt lên. Cả nhà chúng ta ở bên nhau là được.”
Cô em chồng cười toe toét, lao tới ôm chầm lấy chúng ta: “Muội cũng thích tẩu tẩu.”
Cha chồng sửa lại: “Tuế Tuế, sau này gọi là tỷ tỷ.”
Cha mẹ ta lúc này cũng trở về. Thấy chúng ta ôm nhau, họ cũng tham gia vào.
Mẹ ta sức lực lớn, chúng ta không đứng vững, ngã lăn ra đất, lộn xộn một đống. Cha ta nhảy nhót đi ôm cha chồng, cha chồng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Trong nhà rộn ràng náo nhiệt, tiếng cười vui tràn ngập khắp mọi ngóc ngách.
Đêm đến, em chồng gõ cửa sổ phòng ta.
“Tỷ tỷ ơi, tỷ ngủ chưa? Muội muốn ngủ với tỷ.”
Chúng ta nằm cùng nhau, em chồng cuộn tròn trong vòng tay ta. Tiếng ve kêu ngoài cửa sổ làm náo động đêm hè, giọng nói mềm mại của cô bé vang lên: “Tỷ tỷ, muội nhớ ca ca. Cha mẹ cũng rất nhớ huynh ấy. Tỷ tỷ, ca ca còn về không? Huynh ấy có còn sống không?”
“Sẽ về thôi, hắn nhất định sẽ trở về. Tuế Tuế yên tâm đi, ca ca muội thương muội nhất mà.”
Chu Nhan, nếu có thể, xin ngươi nhất định phải sống sót. Gia đình ngươi vẫn còn nhớ đến ngươi. Ngươi hãy về thăm họ đi, ít nhất cũng cho họ biết ngươi còn sống.
Nếu đã chết, cũng xin để lại thi thể, để họ có thể an táng. Tránh cho ngươi nơi đất khách quê người, phơi xác ngoài đồng, không thể về nhà.
9.
Khi ta ra chợ bán hàng, gặp các bà thím trong làng. Họ nhìn ta, vẻ mặt hóng chuyện không hề che giấu.
“Xuân Nhi à, ngươi xem, chưa kịp hưởng ngày tốt lành nào lại còn tự rước vào nhà bao nhiêu người phiền phức. Đúng là xui xẻo.”
“Ai bảo không phải? Vốn đã mang tiếng xấu rồi, giờ lại càng không gả đi được nữa.”
Em chồng tức giận muốn nhảy xuống. Ta giữ cô bé lại, không cho động đậy.
Bên cạnh xuất hiện mấy đứa trẻ, chúng làm mặt quỷ với ta, vây quanh xe bò quay vòng.
“Đồ tể, bát tự cứng, khắc chết người, không đền mạng.”
Chúng lớn tiếng hô hào, vỗ tay.
Hai bà thím kia cười không ngớt.
Em chồng vùng ra khỏi ta, như một con nghé con húc thẳng vào bụng thằng bé hét to nhất. Thằng bé ngã mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt.
Hai đứa vật lộn với nhau.
Em chồng tức giận phát điên, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Khi mọi người kịp nhận ra, thằng bé đã ăn mấy cú đấm vào mặt rồi.
Nói là vật lộn, thực ra giống như em chồng đè đối phương ra mà đánh tơi bời hơn.
Bà Triệu vội vàng chạy tới kéo em chồng ra, thằng bé đó chính là con trai bà ta. Bà Triệu quanh năm làm nông, em chồng trong tay bà ta như một con gà con. Bà ta ôm lấy thằng bé, một tay đập đùi khóc lóc:
“Ôi trời ơi, thảm rồi! Đồ tể không mổ lợn, mà giết người rồi! Mau đến mà xem này, không còn thiên lý nữa rồi!”
Dáng vẻ bà ta như muốn gọi hết cả làng đến.
Người dân xung quanh bắt đầu tụ tập, em chồng sợ hãi hỏi ta: “Tỷ tỷ, muội có phải đã gây rắc rối cho tỷ rồi không?”
Ta nắm tay cô bé, che chở cô bé phía sau.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt, chắn ta lại phía sau.
“Chuyện vừa rồi ta nhìn rõ mồn một. Bà Triệu, hay là chúng ta đến nhà trưởng thôn phân giải cho rõ ràng, xem rốt cuộc là lỗi của ai.”
Bà Triệu chột dạ.
“Lời ngươi nói là thật à? Ngươi và Dương Xuân Nhi thân nhau từ nhỏ, ngươi chắc chắn sẽ bênh vực nàng ta thôi!”
Lục Ngôn Chiêu giơ tay lên.
“Ta dám lấy tiền đồ của ta ra thề. Nếu có nửa lời dối trá, hãy để Lục Ngôn Chiêu này tiền đồ tan nát. Bà thím, bà có dám lấy Tiểu Hổ Tử ra thề không!”
Dân làng hò reo: “Bà Triệu, mau thề đi! Bà không phải nói là thật sao!”
“Đúng đó, nói thật thì sợ gì!”
Bà Triệu nhìn xung quanh, xua tay: “Đi đi, đi đi. Một lũ nói mát.”
Bà ta lập tức đứng bật dậy khỏi mặt đất, phủi mông rồi dắt Tiểu Hổ Tử đi mất. Đi được vài bước, bà ta còn quay đầu lại nhổ một bãi về phía chúng ta.
10.
Đám đông tan đi, Lục Ngôn Chiêu quay lại nhìn ta.
“Mọi người không sao chứ? Xin lỗi, lúc nãy ta đã không ra giúp các nàng nói chuyện.”
Ta căng thẳng, nhỏ giọng quát hắn: “Ngươi gây thêm chuyện làm gì? Không liên quan gì đến ngươi. Tiền đồ là thứ có thể tùy tiện mang ra thề thốt sao!”
Hắn không ra mới là đúng.
Thân phận ta bây giờ miễn cưỡng coi là góa phụ, người ta nói “trước cửa nhà góa phụ lắm thị phi”.
Trước đây ta và Lục Ngôn Chiêu quan hệ tốt, thân thiết một chút mọi người cũng quen rồi. Nhưng hiện tại nếu hắn tùy tiện xen vào chuyện của ta, đó chẳng khác nào gửi gắm cho thiên hạ một câu chuyện để bàn tán.
“Lục Ngôn Chiêu, rốt cuộc ngươi có hiểu không? Ta và ngươi không giống nhau. Sau này ngươi đừng xen vào chuyện của ta nữa, không tốt cho danh tiếng của cả hai đâu.”
Ta kéo em chồng định bỏ đi, cảm thấy ống tay áo như bị khẽ kéo lại. Ta cúi xuống nhìn. Ngón tay hắn nắm lấy một góc ống tay áo ta, không hề chạm vào ta. Nhưng ta lại cảm thấy nơi đó nóng ran vô cớ.
“Dương Xuân Nhi, danh tiếng không quan trọng bằng nàng.”
Em chồng đứng bên cạnh cười lặp lại: “Tỷ tỷ ơi, danh tiếng không quan trọng bằng tỷ đâu.”
Ta vội vàng bịt miệng em chồng lại, nheo mắt với hắn: “Ngươi nói gì bậy bạ trước mặt trẻ con thế.”
Ta không dám nghe hắn nói thêm, cũng không dám nhìn hắn, vội vàng kéo em chồng lái xe bò đi mất.
Đến sạp hàng, ta vẫn chưa hoàn hồn.
Sao hắn có thể nói ra lời đó? Sao hắn có thể thích ta? Trước đây hắn chưa từng nói với ta.
“Có khi nào là vì trước đây tỷ có hôn ước với ca ca.” Giọng em chồng vang lên.
Ta mới phát hiện hình như mình lỡ lời, vô tình nói ra suy nghĩ trong lòng.
“Con nít ranh, muội hiểu gì!”
“Muội thấy Ngôn Chiêu ca ca rất tốt. Lúc tỷ có hôn ước, huynh ấy không muốn làm khó tỷ, giấu lòng yêu mến. Giờ thấy hôn sự của tỷ gần như không còn, huynh ấy liền không do dự bày tỏ lòng mình.”
Ta thấy lòng mình run lên, không muốn nghĩ nữa. Ta chọc vào giữa trán em chồng.
“Hôm nay muội làm sao thế? Sao lại bốc đồng như vậy? Bình thường nhát gan lắm mà. May mà muội thắng, nếu thua thì bị thương thì sao?”
Em chồng vốn cúi đầu, nghe đến đoạn sau lại ngẩng lên, đôi mắt long lanh vì phấn khích.
“Sau này muội sẽ luyện tập chăm chỉ, muội sẽ không bị thương. Nếu họ còn nói lời khó nghe, muội sẽ đánh gục hết bọn họ.”
“À, lần sau muội có đánh cũng đừng đánh trước mặt người lớn. Muội cứ đợi lúc chỉ có mình hắn, một tay khóa cổ, một tay đấm hắn.”
Em chồng bật cười, lông mày cong cong: “Muội nhớ rồi.”
Kinh nghiệm xương máu, hồi nhỏ ta cũng trải qua như vậy.