Chương 4 - Người Thứ Hai Trong Câu Chuyện Tình
Bùi Tố bỗng thấy bực bội.
Nhìn ra hành lang uốn khúc ngoài kia.
Tay vô thức siết chặt.
“Nàng có khóc không?”
Tùng Trúc đáp tiếp.
“Không.”
Nói xong, hồi lâu không nghe tiếng Thế tử.
Ngẩng đầu lên.
Thấy sắc mặt hắn âm u.
Bèn bổ sung thêm một câu.
“Những ngày trước khi đi… có khóc.”
Tùng Trúc cũng thấy bất bình thay Kiều Liên.
Giọng trầm xuống.
“Mấy tháng nay Kiều cô nương chẳng vui vẻ gì, sắc mặt rất kém.”
“Sau đó hình như còn mắc bệnh, đi sắc thuốc.”
Quả nhiên nàng bệnh rồi.
Thật ra hôm nay sắc mặt nàng cũng chẳng tốt.
Luôn tái nhợt.
Cả người như làm bằng giấy.
Mỏng manh một mảnh.
“Bệnh gì?”
Tùng Trúc không biết.
Kiều Liên cũng không chịu nói.
Bùi Tố đặt cuốn sách xuống.
“Đi tìm bã thuốc.”
Tùng Trúc lui ra.
Hai ngày nay chỉ có nàng bệnh, phải sắc thuốc.
Cũng không khó tìm.
Bùi Tố lôi phủ y dậy.
“Đây là thuốc gì?”
Lão đại phu vội khoác áo đứng lên.
Thấy Thế tử mặc mỏng manh, bước đi vội vã, liền biết có chuyện chẳng lành.
Run rẩy nhìn rồi ngửi.
“Là gì?”
Thế tử mặt trắng bệch, hỏi lại một lần.
Gương mặt không được ánh đèn chiếu tới.
m u như quỷ.
Đại phu run giọng.
“Nhân sâm… hoàng kỳ… đương quy…”
“Là an thai dược.”
11
Thuyền đi hơn hai mươi ngày, rốt cuộc đến Dương Châu.
Dọc đường.
Ta từng do dự, từng giằng co.
Ta nhìn mặt sông khói sóng mênh mang, tâm tư nhất thời sa vào vũng lầy.
Rõ ràng đã là thân tự do.
Rõ ràng trong tay có bạc.
Cớ sao lại không muốn giữ cốt nhục của mình?
Nàng sẽ không gặp Bùi Tố.
Chỉ là con của ta.
Đường đi rất dài.
Ta chỉ cầm bút, ngồi trong khoang thuyền.
Lặng lẽ nghĩ.
Nghĩ xem có thể giữ nàng hay không.
Nghĩ xem nên đặt cho nàng tên gì.
Những chữ viết ra rơi rớt hỗn loạn.
…
Trên đường xuôi Nam, thỉnh thoảng gặp gió mưa.
Có lần mưa dọc gió cuồng, sóng dậy ngút trời.
Thuyền không thể cập bến.
Nước như trút đổ vào khoang.
Hành lý rơi vãi khắp nơi theo từng nhịp chao nghiêng.
Ta ngã xuống sàn thuyền.
Choáng váng đến mức chẳng nhìn rõ gì.
Khi ấy ta tưởng mình sắp chết.
Về sau gió yên sóng lặng.
Một gia đình xa lạ trên thuyền ôm chặt lấy nhau, mừng đến rơi lệ.
Ta nôn mấy lần.
Tự sắc thuốc uống.
Lẻ loi một mình.
Bỗng nhiên nghĩ thông suốt.
Ta nghĩ quá nhiều, thân thể vốn yếu.
Nếu khó sinh mà chết.
Đứa trẻ của ta phải làm sao?
Ta không nơi nương tựa.
Nếu không sống đến khi nàng trưởng thành.
Nàng còn biết đi đâu?
Bùi Tố sẽ cưới thê tử.
Sẽ có con của riêng mình.
Hắn hận ta đến vậy.
Há có thể đối đãi tử tế với nàng?
Thế sự khó lường.
Năm mẫu thân qua đời.
Ta mới mười mấy tuổi.
Ngay cả tiền chôn cất bà cũng không có.
Lúc đường cùng.
Ta bán mình được ba mươi lượng bạc.
Từ đó.
Niềm vui ngắn ngủi.
Đau khổ kéo dài.
Vận mệnh tệ hại như vậy.
Một mình ta chịu là đủ rồi.
Gió sóng dần lắng.
Thuyền cập bến.
Màu liễu xanh đã gần ngay trước mắt.
Xuống thuyền.
Ta mua một căn nhà nhỏ.
Lại mua một thang lạc thai dược.
Một mình lặng lẽ uống.
Sau hơn một tháng tĩnh dưỡng.
Ta mở một xưởng thêu.
12
Vân nương là quản sự ta thuê.
Nàng là quả phụ, hơn ta mười mấy tuổi.
Làm việc gọn gàng.
Chẳng hỏi chuyện riêng tư của ta.
Chỉ biết ta từ kinh thành đến.
Trong xưởng có vài thêu nương.
Quy mô không lớn.
Danh tiếng chưa hiển.
Nhưng đủ mưu sinh.
Tháng thứ ba sau khi khai trương.
Một vị công tử thế gia từ kinh thành đến nhậm chức Tri phủ Dương Châu.
“Đại nhân họ Bùi.”
Vân nương vừa hạ kim vừa nói với ta một câu.
“Mới hành lễ cập quan, quả là thanh niên tài tuấn.”
Ánh dương thu sớm rọi xuống khung thêu.
Ta bỗng thất thần trong chốc lát.
Đầu ngón tay tê nhẹ.
Vốn tưởng sẽ không còn gặp lại.
Nhưng đêm ấy.
Ta khóa cửa xưởng thêu.
Xách đèn trở về nhà.
Lại chạm phải một cỗ xe ngựa dừng bên cạnh xưởng.
Đêm thu se lạnh.
Ta khoác áo choàng.
Chỉ lộ nửa gương mặt dưới.
Lặng lẽ men theo chân tường mà đi.
Có người bước xuống xe.
Bùi Tố sải bước đuổi theo.
Đến trước mặt ta mới dừng lại.
“Kiều Liên.”
Hắn kéo mũ áo của ta xuống.
Nhìn thẳng vào mắt ta.
Vành mắt đỏ hoe.
“Vì sao không nói cho ta biết?”
Đầu ngón tay ta khẽ co lại.
Cổ họng nghẹn cứng.
Không phải muốn khóc.
Chỉ là không còn lời nào để nói.
Không thể nói.
Hắn chỉ cho rằng ta dùng chuyện ấy để uy hiếp.
Càng thêm chán ghét.
Huống hồ.
Hắn sắp định thân, sắp cưới thê tử.
Ta cũng không muốn giữ đứa trẻ.
Nói ra.
Quá trái thời.
“Bùi đại nhân đã định thân.”
Ta cân nhắc lời lẽ.
“Vẫn nên… chớ dây dưa với người ngoài thì hơn.”
Hắn nói.
“Ta chưa định thân.”
Ta sững sờ trong khoảnh khắc.
Hắn từng dung túng Tống Trục Vũ như vậy.
Còn chuẩn bị sính lễ long trọng đến thế.
Vậy mà vẫn chưa định thân.
Ánh mắt Bùi Tố rơi xuống eo ta.
Nhưng ta vốn gầy.
Lại mặc dày.
Tựa hồ cũng không nhìn ra điều gì.
“Đã năm sáu tháng rồi chăng?”
Giọng hắn dịu đi.
“Nàng có từng hành hạ nàng không?”
Ta khẽ nghẹn.
“Không.”
Ta nhìn hắn.
Mây mỏng trôi lệch.