Chương 5 - Người Thứ Hai Trong Câu Chuyện Tình
Ánh trăng thu sáng vẽ lên hàng mi, chân mày hắn.
Thần sắc hiếm khi nhu hòa.
Trong đôi mắt phượng lạnh lẽo kia.
Tựa như chứa vô hạn khát vọng.
“Ta không giữ đứa trẻ.”
Ta nói.
13
Tri phủ đại nhân ngã bệnh.
Có người nói là từ kinh thành đến, chưa hợp thủy thổ.
Có người lại bảo vì công vụ quá nhiều, lao lực thành tật.
Bệnh quả thực không nhẹ.
Quan phục đỏ thẫm càng khiến sắc mặt hắn thêm trắng bệch.
Người cũng gầy rộc đi.
Khá hơn đôi phần, hắn lại đi cầu thần bái Phật.
Quyên rất nhiều tiền hương hỏa.
Còn trước Phật điện thắp một ngọn trường minh đăng.
Không biết vì ai.
Ta lặng lẽ nghe Vân nương kể.
Nàng vốn thích chuyện náo nhiệt.
Nói xong chuyện lạ của Bùi Tố, lại lập tức chuyển sang bàn hoa dạng của xưởng thêu nhà khác.
Chúng ta thêu đến tận hoàng hôn.
Ta bảo nàng về sớm nghỉ ngơi.
Người vừa tản hết.
Liền rất dễ thấy Tùng Trúc đi qua trước cửa mấy lượt.
Hắn chần chừ hồi lâu.
Cuối cùng bước vào.
Khẽ gọi ta.
“Kiều phường chủ.”
Hắn đặt một xấp thư lên bàn.
“Hai trang đầu là thư từ Hầu phủ gửi đến.”
“Phía sau… đều là đại nhân viết.”
“Xin phường chủ nhất định phải xem.”
Ta do dự một lát.
Cầm lên một trang.
Nội dung do tâm phúc của Bùi Tố chấp bút.
Dài chuyện rút ngắn, lời lẽ tinh giản.
Hầu phu nhân nhiều lần hại Bùi Tố.
Đông song sự phát.
Biết mình sắp thân bại danh liệt, mất hết tất thảy.
Kích động quá độ.
Tâm trí dường như điên loạn.
Có lúc hối hận chưa sớm hạ thủ.
Có lúc oán hận Hầu gia, oán hận cả Bùi Tố.
Cũng oán hận ta.
Mắng ta đặc biệt cay nghiệt.
Bà đã đi một nước cờ sai.
Mãi đến khi thua mới hay.
Năm ấy ép ta chọn lựa.
Ta âm thầm chọn Bùi Tố.
Ngoài mặt thuận theo, trong lòng trái ý.
Vô tình chôn xuống tai họa lớn nhất cho bà.
Ta chỉnh lại xấp thư.
Đột nhiên bật cười.
Từ trước đến nay.
Những chuyện ta không sao giải thích rõ.
Những điều hắn tuyệt không chịu tin.
Chỉ vài lời của phu nhân.
Đã thay ta rửa sạch.
Phía dưới còn một xấp giấy dày.
Chữ viết rõ ràng đẹp đẽ.
Hẳn là đã chậm rãi viết rất lâu.
Tùng Trúc nhắc khẽ.
“Phía sau là thư đại nhân viết cho phường chủ.”
Ánh đèn vàng vọt.
Ta chậm rãi chớp mắt.
“Thêu thùa hại mắt.”
“Ta mệt rồi.”
Lời ấy khiến Tùng Trúc lúng túng.
Giọng hắn gấp gáp.
“Vậy… ngày mai thì sao?”
Ta trao lại thư cho hắn.
Cũng chuẩn bị khóa cửa về nhà.
Ngẩng lên thấy trăng sáng cuối trời.
Chợt nhớ.
Ngày mai là Trung thu.
Ta giơ tay.
Chỉ vào tấm biển hiệu xưởng thêu.
“Ngày mai… vẫn phải thêu.”
14
Ngày Trung thu.
Xưởng thêu đóng cửa sớm.
Lúc ta về nhà.
Trời còn chưa tối hẳn.
Bùi Tố đứng đợi trước cửa.
Hắn đã thay quan phục.
Khoác chiếc áo choàng cũ năm xưa ở Hầu phủ.
Thân hình gầy gò.
Sắc mặt không huyết sắc.
Tựa một bức họa đã phai màu.
Trên phố người qua kẻ lại.
Có người nhận ra gương mặt Tri phủ.
Lén liếc nhìn.
Kinh ngạc mà chẳng dám nói.
Ta bước vào sân.
Hắn bỗng tiến lên một bước.
Từ phía sau ôm chặt lấy ta.
“Xin lỗi.”
“Ta không biết.”
Một giọt lệ trượt xuống má hắn.
Rơi lên cổ ta.
Gió thổi qua.
Lạnh buốt.
Ta đột ngột đẩy hắn ra.
“Đại nhân tự trọng.”
Nỗi ủy khuất chậm rãi dâng lên.
Nhưng ta không còn nước mắt.
Chỉ còn oán hận.
Đã từng có lúc.
Ta hèn mọn đến tận bụi trần.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn sánh đôi cùng người khác.
Một phần sắc mặt dịu dàng cũng chẳng dành cho ta.
Chỉ còn mỉa mai.
Chỉ còn châm biếm.
Chỉ cần hắn chịu tin ta một lần.
Chỉ cần…
Khi ấy.
Người đời nói ta thế nào?
Không biết lượng sức.
Tâm cao hơn trời.
Dám đem lời đùa của Thế tử làm thật.
Cổ họng Bùi Tố nghẹn lại.
Hắn nhìn ta.
Rất chậm.
Rất khẽ hỏi một câu.
“Có đau không?”
Ta không biết hắn hỏi điều gì.
Đau đớn… vốn có quá nhiều.
Bùi Tố rũ mắt.
Giọng run rẩy.
“Khi đứa bé… không còn nữa.”
Giọng ta khô khốc.
“Rất đau.”
Mọi đau khổ đều một mình ta gánh.
Ta co mình nơi góc giường.
Cắn chặt khăn tay.
Sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Khi ý thức mơ hồ.
Ta nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ.
Gió hạ đưa hương sen thoảng vào.
Ta mơ màng tự an ủi mình.
May mà.
May mà đã đến Dương Châu.
Chỉ đau một lúc.
Không còn phải chịu ánh mắt khinh bỉ.
Không còn bị người trong lòng giày xéo.
Vành mắt Bùi Tố đỏ ửng.
Hắn kéo ta vào lòng.
Xương cốt gầy gò cấn đến hơi đau.
Hắn ôm rất chặt.
Ta giãy giụa.
Chỉ cảm thấy khó thở.
Một vật lạnh lẽo bị nhét vào tay ta.
Ta mới nhận ra.
Hắn mang theo dao.
Bùi Tố nắm lấy tay ta.
Cũng nắm lấy chuôi dao ấy.
“Là ta sai rồi, Kiều Liên.”
Hắn lặp đi lặp lại.
Về sau nghẹn ngào thành tiếng khóc.
“Nàng nên hận ta.”
“Nên oán ta.”
“Nên để ta… cũng đau một lần.”
Trong lời nói trộn lẫn vô hạn hối hận.
Ta mở to mắt.
Không thể tin nhìn hắn.
Cảm xúc phức tạp như nước lũ vỡ đê.
Cuốn phăng trái tim.
Không kịp cho ta phản ứng.
Tay bị hắn siết chặt.
Lưỡi dao…Đã đưa vào ngực hắn.
15
Đêm nay chẳng hề yên tĩnh.
Trăng sáng khắp trời.
Vạn hộ vang tiếng chày đập áo.
Ta buông rơi lưỡi dao.
Cởi chiếc áo choàng nhuốm máu.