Tôi vừa bước vào nhà, Bùi Dực đã đỏ hoe mắt kéo tôi lại, giọng nghẹn ngào:
“Việc đầu tiên em làm khi về nhà lại không phải là hôn anh.”
Nước mắt của đàn ông đúng là thứ kích thích tốt nhất.
Tôi đau lòng đến mức quên hết mọi chuyện, ôm mặt anh hôn rất lâu, mãi mới dỗ được anh cười một chút.
Vì thế trưa hôm sau, tôi cố ý về sớm, muốn tạo bất ngờ cho anh.
Nhưng lại nghe thấy anh đang gọi điện ngoài ban công.
“Mộ Dung năm nay lại không về nước… chậc, tối qua thật sự không nhịn được, bịa đại một cái cớ rồi khóc một trận.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận