Chương 9 - Người Phụ Nữ Đứng Yên
“Em hận anh đến vậy sao? Tình cảm mấy năm, em nói không cần là không cần nữa?”
Tôi đứng ở huyền quan không động, đặt túi lên tủ giày.
“Bùi Dực, mấy năm anh ở bên tôi, trong đầu nghĩ đến Mộ Dung, say rượu gọi tên Mộ Dung, gọi điện với bạn bè nói tôi chỉ là trò tiêu khiển. Bây giờ anh hỏi tôi có hận anh không?”
Tôi cười một tiếng, chẳng có chút hơi ấm.
“Chúng ta chỉ chia tay thôi. Không liên quan gì đến hận hay không hận.”
Anh đột ngột đứng dậy. Ly trà bị kéo đổ, nước trà thấm ướt tờ báo trên bàn. Anh vội vàng giải thích:
“Mộ Dung là thứ thời trẻ anh không có được. Trong lòng anh có một khúc mắc. Khúc mắc đó nghẹn quá lâu, đến chính anh cũng không phân biệt được đó là thích hay chấp niệm.”
“Nhưng lần anh cãi nhau với em hôm đó, anh thật sự khó chịu nên mới khóc, không phải vì Mộ Dung.”
Anh tiến gần một bước, giọng căng chặt.
“Anh không bỏ được sĩ diện. Bạn bè hỏi tới, anh mới nói như vậy. Trước đây mỗi lần khóc, đều là vì em. Em tin anh đi.”
Tôi không động.
“Sở Du, anh biết sai rồi. Liên hôn… em có thể liên hôn với anh ta, cũng có thể với anh. Anh đâu có kém, em không phải không biết.”
Cuối cùng anh đi đến trước mặt tôi, đưa tay muốn nâng mặt tôi như trước đây. Đầu ngón tay vừa chạm vào má tôi, tôi đã nghiêng đầu tránh đi.
Tay anh cứng giữa không trung, khớp ngón tay hơi co lại.
“Bùi Dực, hôn lễ vào tháng sau. Anh muốn tới xem, tôi không cản.”
Tôi vòng qua anh, lên lầu, không quay đầu.
Anh đứng trong phòng khách, nghe tiếng bước chân tôi từng bậc từng bậc đi lên, cuối cùng là tiếng đóng cửa.
Dưới lầu yên tĩnh rất lâu.
16
Ngày cưới.
Bùi Dực tới, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, không ai chú ý đến anh.
Tôi mặc váy cưới trắng đi trên thảm đỏ. Chu Tự Bạch đứng ở đầu bên kia, vest xám, vai thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh nhìn tôi, khóe môi có chút ý cười nhàn nhạt.
Khi tôi đặt tay vào lòng bàn tay anh, Bùi Dực ở hàng ghế cuối cúi đầu, dùng mu bàn tay che mắt.
Có người bên cạnh nhìn thấy, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Người kia sao vậy?”
“Không biết, chắc là người yêu cũ của cô dâu.”
“Khóc thành thế kia…”
“Giả vờ thôi chứ gì. Không thì sao lại chia tay.”
“Đúng đó. Lúc còn bên nhau không biết trân trọng, đến ngày cô dâu kết hôn lại tới khóc, chẳng phải cố tình làm người ta khó chịu sao?”
Bùi Dực cắn môi, bả vai run lên. Nước mắt chảy xuống qua kẽ tay.
Cả đời này, anh chưa từng khóc trước mặt nhiều người như vậy.
Trước đây khóc, là khóc cho cô xem, vì biết cô sẽ mềm lòng.
Hôm nay khóc, sẽ không còn ai dỗ anh nữa.
Khi tôi đeo nhẫn, tôi không nhìn anh.
Tôi nhìn vào mắt Chu Tự Bạch. Động tác anh đeo nhẫn cho tôi rất nhẹ, đầu ngón tay ấm áp. Đeo xong, anh không lập tức buông ra mà nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay tôi.
“Sau này có chuyện gì, có thể nói với tôi.”
Giọng anh rất nhỏ, chỉ có tôi nghe thấy.
Tôi khựng lại một chút, rồi gật đầu.
Người như anh, dù là liên hôn, ngày tháng cũng sẽ không khó sống.
Lịch sự, kiềm chế, tôn trọng, không truy hỏi.
Như vậy đã nhiều hơn rất nhiều thứ người khác có thể cho rồi.
Bùi Dực không biết mình đã rời khỏi hôn lễ bằng cách nào.
Anh đứng trước cửa khách sạn, gió lùa vào cổ áo, cả người run lên.
Điện thoại rung một cái. Mộ Dung gửi tin nhắn tới.
“Nghe nói hôm nay cô ấy kết hôn? Anh ổn không?”
Anh nhìn màn hình, cười một tiếng, hốc mắt lại đỏ lên.
Anh không trả lời, tắt điện thoại, ngồi xổm bên lề đường, vùi mặt vào cánh tay.
Anh không ổn.
Rất không ổn.
Nhưng lần này, không còn ai đau lòng dỗ dành anh nữa.
HẾT