Chương 1 - Người Phụ Nữ Đứng Yên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi vừa bước vào nhà, Bùi Dực đã đỏ hoe mắt kéo tôi lại, giọng nghẹn ngào:

“Việc đầu tiên em làm khi về nhà lại không phải là hôn anh.”

Nước mắt của đàn ông đúng là thứ kích thích tốt nhất.

Tôi đau lòng đến mức quên hết mọi chuyện, ôm mặt anh hôn rất lâu, mãi mới dỗ được anh cười một chút.

Vì thế trưa hôm sau, tôi cố ý về sớm, muốn tạo bất ngờ cho anh.

Nhưng lại nghe thấy anh đang gọi điện ngoài ban công.

“Mộ Dung năm nay lại không về nước… chậc, tối qua thật sự không nhịn được, bịa đại một cái cớ rồi khóc một trận.”

1

Mộ Dung.

Cái tên này nghe rất quen.

Tôi nhớ lần trước đi ăn với Bùi Dực, bạn anh đột nhiên hỏi:

“Mới đó mà đã yêu người mới rồi à? Không nói với Mộ Dung một tiếng sao?”

Tôi nghi hoặc nhìn Bùi Dực. Sắc mặt anh vẫn bình thường, vòng tay ôm lấy tôi, cười khẽ:

“Nói gì chứ? Cô ấy chỉ là bạn học bình thường thôi. Tôi yêu đương còn phải báo cáo với cô ấy à?”

Nhưng nếu chỉ là bạn học bình thường, vì cô ấy không về nước mà anh đau lòng đến mức khóc sao?

Tôi đứng ở huyền quan, tay siết chặt.

Giọng nói vẫn tiếp tục.

“Biết rồi… Cô ấy à, cũng tạm, khá nghe lời.”

Anh dừng một chút, rồi bật cười khẽ.

“Nuôi bên cạnh thôi, dù sao cũng chẳng lỗ.”

Cửa kính kéo của ban công không đóng kín. Gió lùa vào, cả người tôi lạnh toát.

Anh nói tiếp:

“Tính Mộ Dung thế nào cậu còn không biết sao? Nếu cô ấy biết bên này tôi đang ngọt ngào hạnh phúc, lại càng không chịu về.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì, Bùi Dực cười một tiếng.

“Ừ, đợi cô ấy về rồi tính. Còn người hiện tại này… cứ xem như trò tiêu khiển trước đã.”

“Bùi Dực.”

Tôi khàn giọng gọi tên anh.

Chỉ trong chớp mắt, Bùi Dực đã cúp điện thoại, đẩy cửa ban công đi vào. Trên mặt anh lại hiện lên vẻ tủi thân quen thuộc.

“Bảo bối, sao em về sớm vậy? Không phải chiều mới…”

Anh tiến tới muốn hôn lên trán tôi, giọng mang theo ý dỗ dành:

“Em nghe thấy mấy lời trong điện thoại vừa rồi à? Bạn anh nói linh tinh thôi, em đừng…”

“Bùi Dực, Mộ Dung là ai?”

Anh khựng lại, cười một tiếng. Thoáng qua có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã biến mất.

“Chỉ là bạn học cũ thôi, anh từng nói với em rồi.”

“Bạn học bình thường không về nước, anh sẽ khóc sao?”

Không khí bỗng yên lặng.

Bùi Dực nhìn tôi. Ánh mắt anh dần thay đổi, trở nên lạnh lẽo, mang theo sự dò xét.

“Em nghe được bao nhiêu?”

“… Đủ nhiều.”

“Vậy sao em còn đứng đây?”

Anh hơi nghiêng đầu, trong mắt mang theo chút trêu đùa tàn nhẫn.

“Nếu là người phụ nữ khác, không phải nên vừa khóc vừa chạy đi, hoặc đập phá đồ đạc sao?”

Anh từng bước tiến lại gần, cho đến khi ép tôi vào giữa anh và bức tường. Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng rất thấp, rất nhẹ, giống như lời thì thầm của người yêu.

“Sao em… vẫn đứng yên ở đây?”

“Em thấy dù có chạy cũng chẳng có chỗ nào để đi, hay là…”

Anh giơ tay, ngón cái chậm rãi miết qua môi dưới của tôi.

Đôi mắt từng đỏ hoe rơi lệ ấy, lúc này không có lấy một chút hơi ấm.

“Em không nỡ?”

2

Đúng là tôi không có nơi nào để đi.

Ba năm trước, tôi cãi nhau một trận lớn với bố mẹ rồi chạy tới đây.

Không lâu sau, tôi ở bên Bùi Dực.

Trong thành phố này, tôi không có bạn bè, không có người thân, không có công việc. Tôi thậm chí còn không gom nổi tiền thuê một phòng khách sạn để qua đêm.

Rõ ràng anh biết điều đó.

Bùi Dực nhìn dáng vẻ im lặng của tôi, cười một tiếng rồi ghé sát lại.

“Không phải chứ, em thật sự không có chỗ đi à?”

Anh lùi nửa bước, lấy một điếu thuốc từ túi áo ra châm lửa, dựa vào tường. Khói thuốc làm mờ vẻ mặt anh.

“Vậy được, anh cũng không đuổi em đi.”

“Cứ ở lại đi.”

Anh nói nhẹ tênh.

Tôi há miệng, giọng khàn đến mức không giống của mình.

“Bùi Dực, anh… không định giải thích gì sao?”

“Giải thích gì?”

Anh phả ra một hơi khói, ánh mắt rơi trên mặt tôi, như đang nhìn một con thú cưng đang giận dỗi.

“Anh khóc là thật. Em dỗ anh, anh vui cũng là thật.”

“Có mâu thuẫn à?”

Tôi sững người.

Anh vậy mà có thể nói một cách đường hoàng đến thế.

Rất kỳ lạ. Rõ ràng trái tim như bị ai bóp nát, nhưng tôi lại không rơi nổi một giọt nước mắt.

Bùi Dực nghiêng đầu nhìn tôi hai giây, đột nhiên dụi tắt thuốc, bước tới nâng mặt tôi lên.

Ngón cái anh lau qua hốc mắt khô khốc của tôi, cau mày.

“Sao không khóc?”

“Lúc em khóc trông đẹp lắm.”

Cả người tôi cứng đờ.

Anh cúi đầu ghé sát bên tai tôi, giọng dịu dàng nhưng giống như thuốc độc.

“Khóc một cái cho anh xem.”

“Coi như… dỗ anh đi.”

3

Tôi đột ngột đẩy anh ra.

Bùi Dực không phòng bị, loạng choạng nửa bước, lưng va vào tủ giày, rên khẽ một tiếng.

Anh cau mày nhìn tôi, có chút bất ngờ.

“Sao, giận thật à?”

Tôi không nói gì, xoay người rời đi.

Sau lưng, giọng anh lười biếng vọng tới:

“Phòng ngủ phụ chưa thay ga giường, em…”

Tôi đóng sầm cửa lại.

Dựa lưng vào cửa rồi trượt xuống ngồi bệt trên sàn, lúc đó tôi mới phát hiện tay mình đang run.

Thật kinh tởm.

Đêm đó, tôi nằm trên giường nhìn trần nhà, trong đầu lặp đi lặp lại những lời anh nói.

Tôi xoay người, trên gối có mùi bạc hà nhàn nhạt, là mùi nước giặt anh thường dùng.

Trong căn nhà này, đâu đâu cũng có dấu vết của anh. Ngay cả hơi thở của tôi cũng toàn là mùi của anh.

Lúc trời sáng, tôi nghe thấy cửa bị đẩy ra.

Bùi Dực dựa vào khung cửa, trên tay cầm một ly cà phê, dáng vẻ lười nhác.

“Một đêm không ngủ?”

Anh liếc quầng thâm dưới mắt tôi, giọng tự nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Anh nấu cháo rồi, ra ăn đi.”

Tôi nhìn anh.

Anh đón lấy ánh mắt tôi, cười cười.

“Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó.”

Anh bước vào, cúi người ghé sát lại, giọng trầm thấp, cuối câu hơi nhếch lên.

“Đâu phải ngày đầu tiên em biết, lời đàn ông nói không thể tin hết.”

“Vậy anh ôm tôi khóc làm gì?”

“Ừm.”

Anh đưa tay vén mấy lọn tóc rơi bên má tôi ra sau tai.

“Anh nói rồi, anh vui là thật, khóc cũng là thật.”

“Không hề mâu thuẫn.”

“Lúc em dỗ anh, anh thật sự thấy rất dễ chịu.”

Điện thoại vang lên.

Anh đứng thẳng dậy, một tay nghe máy, ánh mắt vẫn dừng trên mặt tôi, khóe môi chứa nụ cười khó đoán.

“Alo?”

Giọng bên kia rất lớn, trong căn phòng yên tĩnh nghe rõ mồn một.

“Anh Dực, Mộ Dung đổi vé rồi, tối nay tới, anh…”

4

Sắc mặt Bùi Dực gần như thay đổi ngay lập tức.

“Biết rồi.”

Cúp điện thoại, anh nhìn tôi. Trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

“Mộ Dung tối nay tới. Có một buổi gặp mặt, em ngoan ngoãn ở nhà.”

Tôi há miệng, còn chưa kịp nói gì, anh bỗng cau mày, suy nghĩ một lát.

“Thôi, em đi cùng anh.”

Anh cúi người, ngón cái miết qua máThôi tôi, giọng dịu xuống.

“Sợ lúc anh không ở đây, em chạy mất.”

Tôi bị anh cứng rắn đưa đi.

Điểm đến là một câu lạc bộ tư nhân. Vừa đẩy cửa vào, khói thuốc và mùi rượu đã ập tới.

Bên bàn dài có bảy tám người đang ngồi. Thấy Bùi Dực vào, có người huýt sáo.

“Anh Dực tới rồi!”

Rất nhanh, ánh mắt mọi người đều rơi lên người tôi, ý tứ không rõ.

“Ô, vẫn còn dắt theo à?”

Bùi Dực không để ý tới họ. Anh kéo tôi ngồi xuống, tay đặt trên eo tôi, đầu ngón tay thờ ơ vuốt ve.

Cửa lại được đẩy ra.

Mộ Dung đẹp hơn tôi tưởng. Giữa hàng mày ánh mắt có một vẻ lạnh nhạt xa cách. Cô ta quét mắt quanh phòng, ánh nhìn dừng trên mặt tôi một giây.

“Mộ Dung! Bên này!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)