Chương 4 - Người Phụ Nữ Bên Bếp Cũ
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Nhiệt độ trong bếp sau thay đổi.
Mùi tro bếp vốn dĩ luôn thoang thoảng đã nhạt đi, giống như bị thứ gì đó đè bẹp xuống ngay tức khắc.
Làn hơi trắng bên phía bếp cũ cũng tan biến, cả cửa tiệm yên tĩnh đến mức hơi quá mức.
Lòng tôi thắt lại, rảo bước vào bếp sau.
Văn Thê biến mất rồi.
Thực sự biến mất rồi.
Bếp sau sạch sẽ đến đáng sợ, giống như từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi bận rộn ở đây vậy.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào chuỗi hạt trên cổ tay.
Hạt gỗ hơi nóng lên.
Xúc Xích ngồi xổm bên cửa, nhìn vào bếp sau hai cái, tai cũng từ từ rũ xuống.
Trong lòng tôi bỗng hẫng đi một khoảng không.
Rõ ràng đây chẳng phải là việc tôi nên làm sao? Đồ bà nội để lại có thể áp chế được cô ta, chứng tỏ chuỗi hạt này vốn dĩ là để hộ mạng. Cô ta là ma, tôi là người, tôi tách biệt bản thân với cô ta mới gọi là bình thường.
Nhưng vào cái khoảnh khắc bình thường đó, tôi lại chẳng thấy nhẹ lòng đi chút nào.
Ban ngày lúc bán bánh bao, tôi theo phản xạ gọi vào bếp sau một tiếng: “Cho thêm một thau nhân nữa.”
Lời vừa thốt ra, chính tôi khựng lại trước.
Không có ai thưa.
Tôi chỉ có thể tự mình quay vào trộn nhân, hấp bánh, xay sữa đậu Động tác vẫn là những động tác đó, nhưng tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhân trộn hơi mặn một chút, sữa đậu cũng loãng hơn.
Tôi bận xong một đợt, trán đầy mồ hôi, đứng trước thớt thẫn thờ một lúc.
Đến đêm, trong tiệm càng yên tĩnh hơn.
Không có cô ta đứng bên bệ bếp, cũng không có cô ta âm thầm làm xong việc của ngày mai.
Đến cả chiếc giường cũ trên lầu cũng thấy trống trải. Tôi nằm đó, chuỗi hạt trên cổ tay cấn vào da thịt, lòng cứ trằn trọc suy nghĩ mãi.
Tại sao bà nội lại dặn là đừng có mủi lòng?
13
Tôi cố ý đeo chuỗi hạt tính suốt cả một ngày trời.
Ban ngày lúc bận rộn thì còn đỡ, khách khứa hết đợt này đến đợt khác, chân tay làm không ngơi nghỉ.
Nhưng cứ hễ đến đêm, cả người tĩnh lặng lại, trong tiệm không có tiếng động thứ hai, cái sự trống trải đó lại càng trở nên rõ rệt.
Xúc Xích cũng không quen.
Trước đây nó toàn nằm bò ở cửa bếp sau, có lúc nhìn trân trân vào bệ bếp thẫn thờ, có lúc đuôi vẫy vẫy như đang bầu bạn với ai đó.
Giờ nó chỉ biết đi loanh quanh trong tiệm, cuối cùng nằm phục bên chân tôi, mũi cứ hếch về phía bệ bếp cũ mà ngửi.
Tôi xoa đầu nó, tự lẩm bẩm: “Không tìm thấy nữa rồi phải không.”
Nó “ư ử” trầm thấp một tiếng.
Đêm đó tôi ngồi ở sảnh trước lướt điện thoại, lướt được một nửa thì màn hình bỗng chớp một cái.
Tôi cứ ngỡ điện thoại hỏng, đang định khởi động lại thì màn hình tắt ngóm.
Trong màn hình đen kịt, thứ phản chiếu ra không phải là tôi.
Mà là gương mặt của Văn Thê.
Cô ta giống như đang đứng sau một lớp nước, hình dáng mờ ảo, ngay cả ánh mắt cũng nhạt nhòa hơn bình thường.
Nhưng cô ta vẫn đang nhìn tôi, như thể sợ chỉ cần chớp mắt một cái là không nhìn thấy nữa.
Tim tôi thắt lại, tay cũng run rẩy theo: “Văn Thê?”
Giọng nói của cô ta từ trong điện thoại truyền ra rất khẽ, trầm đến mức khàn đặc: “Thẩm Tri Nhạn, tôi không nhìn thấy cô nữa rồi.”
Cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn đứng.
Cô ta lại nói: “Cũng không ngửi thấy mùi của cô nữa.”
Hai câu này vừa thốt ra, chút lý trí gượng ép trong đầu tôi đổ sụp hoàn toàn, tôi cúi đầu nhìn chuỗi hạt tính trên cổ tay, ngón tay đã chạm vào nút thắt dây.
Bóng của Văn Thê trong màn hình lay động một chút, như thể sắp tan biến bất cứ lúc nào.
Tôi không chần chừ thêm nữa, trực tiếp tháo chuỗi hạt ra.
Giây tiếp theo, mùi tro bếp quen thuộc trong bếp sau lập tức quay trở lại.
Tôi mạnh bạo quay đầu.
Văn Thê đã đứng ngay sau lưng tôi, gần đến mức tôi suýt chút nữa đâm sầm vào cô ta.
Cô ta nhạt hơn bình thường rất nhiều, giống như một lớp sương mù có thể bị gió thổi tan bất cứ lúc nào, nhưng cô ta vẫn đưa tay ra, rất nhẹ nhàng ấn lấy cổ tay tôi.
“Đừng làm thế này nữa.” Cô ta nói.
Tôi nhìn chằm chằm cô ta, tim cứ từng cơn thắt lại: “Thế cô nói cho tôi biết, thứ này rốt cuộc là cái gì?”
Văn Thê nhìn về phía chuỗi hạt tính, trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự kiêng dè rõ rệt: “Thứ áp chế mệnh hỏa.”
“Áp chế mệnh hỏa của ai, của tôi sao?”
“Ừ.”
“Vậy cô có hại tôi không?”
Cô ta im lặng rất lâu, cuối cùng nói: “Tôi không muốn.”
Không muốn, không có nghĩa là không làm.
Câu này tôi hiểu.
Nhưng nhìn dáng vẻ gần như trong suốt của cô ta, lại nhớ đến câu “Tôi không nhìn thấy cô nữa rồi” trong màn hình điện thoại lúc nãy, chút phòng tuyến vốn dĩ nên dựng lên trong lòng tôi vẫn từ từ sụp đổ.
Tôi nắm chặt chuỗi hạt vào lòng bàn tay, thấp giọng nói: “Tôi chỉ thử một lần thôi.”
“Cũng không được.”
“Văn Thê.”
“Ừ.”
“Cô quản tôi thế này, giống cái gì nào?”
Cô ta không trả lời, chỉ là tay vẫn đang ấn lên cổ tay tôi. Lạnh lẽo, nhẹ, nhưng rất vững chãi.
Tôi đột ngột lật tay nắm lấy tay cô ta.
Cô ta như bị tôi làm cho giật mình, hàng mi khẽ động nhưng không rút tay ra.
“Giống như người nhà của tôi vậy.” Tôi nói.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt rất lâu không hề lay chuyển.
14
Thứ thực sự khiến tôi nhớ lại ký ức tuổi thơ chính là một nồi sữa đậu ngọt.
Hôm đó việc buôn bán tốt vô cùng, trường học có hoạt động, thầy cô học sinh đều đến sớm, sữa đậu hết nồi này đến nồi khác được nấu lên.
Tôi bận rộn đến gần chín giờ mới múc cho mình một bát, tựa vào cửa bếp sau mà uống.
Vừa uống ngụm đầu tiên, động tác của tôi đã khựng lại.
Hương vị này quá đỗi quen thuộc.
Không đơn thuần là ngọt, mà là bỏ bao nhiêu đường, ngâm đậu bao lâu, nấu đến lúc nào thì vặn lửa nhỏ, tất cả đều vừa vặn một cách hoàn hảo.
Nó lập tức đưa tôi quay về rất nhiều năm trước, quay về bên cạnh bệ bếp đất ở nhà bà nội.
Lúc đó tôi còn nhỏ, được gửi nuôi ở chỗ bà nội.
Dưới quê đêm tối đen kịt, tôi sợ đến mức không ngủ được, bà nội thường bế tôi ra cạnh bếp, thêm một thanh củi vào lò, bảo rằng lửa sáng thì không sợ nữa.
Lúc bà nấu sữa đậu sẽ lén bỏ thêm một thìa đường, dỗ dành tôi bảo mau ăn cho chóng lớn.
Có một lần bà nội đi vắng, tôi ở nhà một mình, bên ngoài sấm sét ầm ầm, tôi sợ không dám lên giường.
Trong nhà có cuốn sách cũ, tôi lật xem linh tinh, lật trúng một trang nói rằng bày ba chiếc bát trắng bên cạnh bếp, thắp một nén nhang thì có thể mời Táo quân cùng ăn cơm. Lúc đó tôi chẳng hiểu gì, thực sự làm theo y hệt.
Ba chiếc bát trắng, một nén nhang.
Tôi vẫn còn nhớ mình ngồi xổm cạnh bếp, nhỏ giọng nói: “Có người cùng con ăn cơm thì tốt biết mấy.”
Chuyện về sau thế nào, tôi không nhớ rõ nữa.
Ký ức giống như bị cắt đứt một đoạn, chỉ còn sót lại lửa bếp rất sáng, trong nhà dường như có thêm một người, sau khi bà nội về nhà sắc mặt rất khó coi, cứ ôm lấy tôi nói mãi là đừng sợ.
Tôi bưng bát, đứng tại chỗ thẫn thờ.
Văn Thê liếc nhìn tôi một cái: “Sao thế?”
Tôi nhìn về phía cô ta: “Món sữa đậu này, hồi nhỏ tôi đã từng uống qua.”
Động tác trên tay cô ta khựng lại một chút.
“Ở nhà bà nội tôi.” Tôi chậm rãi nói, “Hương vị y hệt luôn.”
Văn Thê nhìn chằm chằm tôi, như đang đợi câu nói tiếp theo của tôi.
Cổ họng tôi hơi khô khốc: “Hồi nhỏ, hình như có người từng dỗ dành tôi.”
Cô ta không nói gì, chỉ nhìn tôi, ánh mắt từng chút từng chút một sâu thẳm hơn.
Tôi đột nhiên hỏi: “Trước đây cô đã từng thấy tôi chưa?”
“Thấy rồi.” Cô ta trả lời rất khẽ.
“Lúc nào?”
“Rất sớm.”
“Lúc tôi còn nhỏ sao?”
Cô ta im lặng.
Sự im lặng này chính là câu trả lời.
Bát trên tay tôi từ từ đặt xuống, nhịp tim từng chút một nhanh hơn. Rất nhiều điểm vô lý trước đây dường như đột ngột tìm thấy đầu mối.
Tại sao lần đầu gặp tôi cô ta lại nói “cô gầy đi rồi”, tại sao cô ta nhớ rằng không được để tôi đói, tại sao cô ta có thể làm ra món sữa đậu ngọt mà tôi từng uống lúc nhỏ.
Không phải là tình cờ.
Tôi nhìn chằm chằm vào bệ bếp cũ, đêm khuya mà tôi đã quên mất từ nhiều năm trước trong đầu mình, giống như cách một lớp sương mù đang từ từ hiện ra một chút đường nét.
15
Đêm hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ là ngôi nhà cũ của bà nội, giấy dán cửa sổ ngả vàng, bệ bếp rất thấp, tôi ngồi xổm dưới đất, tay cầm nửa nén nhang, mũi cứ thấy cay cay. Bên ngoài có người đốt pháo, nhà người ta đều nhộn nhịp, chỉ có mình tôi ở trong nhà.
Tôi nghe thấy chính mình lúc nhỏ nhỏ giọng nói: “Cùng con ăn cơm đi, đừng để con một mình.”
Lửa bếp bỗng nhiên sáng rực lên.
Rồi sau đó, một người từ trong ánh lửa chậm rãi bước ra.
Cô ta mặc bộ đồ cũ, tóc rất dài, đứng bên bếp cúi đầu nhìn tôi.
Gương mặt đó trong mơ thực ra không rõ lắm, nhưng tôi vừa nhìn đã biết, đó là Văn Thê.
Tôi lúc nhỏ không sợ cô ta, còn đẩy cái bát về phía trước, nói: “Cô ăn không?”
Cô ta không nhúc nhích, chỉ ngồi xuống, giúp tôi giữ cái bát cho vững.
Giấc mơ chuyển sang khoảnh khắc tiếp theo.
Bà nội đẩy cửa đi vào, rổ rau trên tay rơi xuống đất, mặt tái mét. Bà lao tới ôm chặt lấy tôi mang đi, miệng không ngừng gọi tên tôi.
Trong nhà không biết từ lúc nào xuất hiện một ông lão mặc áo xám, cầm thứ gì đó ép xuống cạnh bếp, lửa lập tức tối đi.
Văn Thê đứng trong ánh lửa nhìn tôi, ánh mắt rất tĩnh lặng.
Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ, lưng áo đẫm mồ hôi.
Dưới lầu đã có chút động động tĩnh, giống như Văn Thê đang nhào bột trong bếp sau.
Tôi ngồi bên giường thở dốc hồi lâu, mới chậm rãi đi xuống lầu.
Văn Thê quả nhiên đang ở bên bệ bếp cũ.
Cô ta nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn tôi: “Tỉnh rồi à?”
Tôi đứng ở lối cầu thang, cổ họng thắt lại: “Văn Thê.”
“Ừ.”
“Không phải cô bám lấy tôi.”
Cô ta không nói gì.
“Là tôi đã gọi cô về trước, có đúng không?”
Trong bếp sau im lặng một lát, chỉ còn tiếng bột nhào bị ép trên thớt.
Lâu thật lâu sau, cô ta mới khẽ đáp một tiếng: “Đúng.”
Tôi đi tới, đứng trước mặt cô ta: “Hồi nhỏ tôi ước nguyện bên bệ bếp, gọi cô ra, sau đó bà nội phát hiện có gì đó không ổn nên đã tìm người trấn yểm chuyện này xuống, vì vậy tôi mới quên mất.”
Văn Thê cúi đầu nhìn khối bột, không phủ nhận.
Lòng tôi bỗng chốc rối bời.
Hóa ra cô ta không phải tình cờ bị kẹt trong cái tiệm này, rồi tình cờ lại gặp tôi.
Hóa ra đoạn nhân quả này đã bắt đầu từ khi tôi còn nhỏ rồi.
Là tôi mở lời trước, là tôi nói trước rằng đừng để tôi một mình, chính tôi đã lôi kéo một âm hồn vốn dĩ bị kẹt trong bếp vào cuộc đời mình một cách sống sượng.
“Cô đã bảo vệ tôi rất nhiều năm sao?” Tôi hỏi.
“Không phải lúc nào cũng được.” Cô ta nói, “Có lúc ra được, có lúc không, cô ở gần thì tôi rõ hơn một chút, cô đi xa thì nhạt nhòa.”
“Tại sao không nói cho tôi biết?”
“Lúc đó cô còn quá nhỏ, sau này cô quên rồi, sống cũng chẳng dễ dàng gì.” Văn Thê ngẩng đầu nhìn tôi, “Tôi mà nói ra, cô chỉ càng thấy khổ tâm hơn thôi.”
Tôi nhìn cô ta, lần đầu tiên không dám nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Không phải vì sợ.
Mà là vì thẹn.
Tôi luôn thấy đời mình như một mảnh ghép thừa thãi, ai cũng có thể gạt tôi sang một bên.
Nhưng giờ tôi mới biết, có một người phụ nữ đã ch//ết từ nhiều năm trước, chỉ vì một câu nói lúc nhỏ của tôi mà thực sự đã bảo vệ tôi lâu đến vậy.
Tôi thấp giọng hỏi: “Cô có hối hận không?”
Văn Thê không trả lời ngay.
Cô ta đặt khối bột trên tay xuống, lau sạch đầu ngón tay, mới nói: “Cô gọi tôi rồi, thì tôi đến thôi.”
Câu nói này quá nhẹ, nhẹ đến mức lồng ngực tôi phát đau.