Sau khi bị vị thiếp thất mà Thái tử sủng ái nhất đẩy xuống đài cao, ta đã quên mất tất thảy mọi người.
Chỉ duy nhất nhận một đứa trẻ khờ khạo làm nhi tử của mình.
Trong Đông Cung không ai là không chê cười.
Nói ta ngã hỏng đầu óc, đến cả con ruột cũng nhận nhầm.
Nhưng khi ta đứng từ xa nhìn đứa trẻ thanh tú lạnh lùng như băng sương bên cạnh Thái tử, trong lòng ta chỉ thấy co rúm sợ sệt.
Làm gì có người làm nương nào lại đi sợ con ruột của mình cơ chứ.
Lừa người.
Ta kiên quyết chỉ nhận đứa con trai ngốc nghếch kia.
Thế là khi cha của đứa con ngốc lẻn về định bế nó đi, ta cũng nhận định đó chính là phu quân của mình.
Ta vô cùng lưu luyến vươn tay ra, gọi bằng cái tên dành cho phu quân trong ký ức.
“Ca ca, đưa ta đi với.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận