Chương 16 - Người Em Gái Đòi Quyền Lợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chị phải chịu sáu mươi bốn nghìn tệ chi phí khôi phục hợp lý được xác định qua định giá.

Bảy mươi nghìn đã thanh toán được khấu trừ khỏi tổng số tiền.

Các khoản chị từng yêu cầu về sửa sang, chuyển địa điểm và tổn thất kinh doanh không được chấp nhận vì thiếu căn cứ hợp đồng và căn cứ trách nhiệm.

Nghe kết quả, Đường Tuệ không phản đối.

Luật sư của chị cũng nói cần về nghiên cứu có kháng cáo hay không.

Tôi cứ tưởng tuyến tranh chấp căn nhà cuối cùng đã gần kết thúc.

Nhưng sau khi tan tòa, luật sư của bố chặn tôi ngoài hành lang.

Ngân hàng đã kiểm tra được dòng tiền của khoản vay kinh doanh kia.

Ngày ba trăm nghìn tệ được giải ngân, số tiền không đi vào chi phí kinh doanh bình thường của Tuệ Thành.

Trong đó hai trăm tám mươi nghìn tệ được chuyển vào tài khoản đăng ký mua một dự án bất động sản.

Người đăng ký không phải Đường Tuệ cũng không phải Hứa Chí Cường.

Mà là đứa cháu trai vừa tròn chín tuổi của tôi.

19

Hai trăm tám mươi nghìn tệ đó không phải tiền mua nhà, mà là khoản tiền đăng ký giữ chỗ có thể hoàn lại.

Dự án vẫn chưa có tư cách mở bán chính thức, chỉ tiếp nhận đăng ký nguyện vọng.

Đường Tuệ chuyển tiền vào để giữ trước một căn hộ nhỏ.

Trên phiếu đăng ký, người mua ghi tên cháu trai Hứa Tiểu Bảo.

Nhưng số điện thoại và mã xác nhận thanh toán đều đến từ điện thoại của Đường Tuệ.

Ban đầu chị định đợi dự án mở bán rồi dùng một căn nhà cũ đứng tên bố mẹ để xoay vốn.

Khoản vay kinh doanh của công ty chỉ bị chị tạm thời chuyển sang để giữ suất.

Khi ngân hàng kiểm tra mục đích sử dụng tiền, khoản đăng ký giữ chỗ vẫn nằm trong tài khoản giám sát của dự án.

Luật sư của bố lập tức đề nghị bảo toàn tài sản.

Sau khi nhận thông báo phối hợp, công ty dự án tạm dừng hoàn tiền.

Đường Tuệ biết chuyện, tối hôm đó chạy đến nhà bố mẹ.

Chị nói căn nhà ấy là tài sản giáo dục chuẩn bị cho Tiểu Bảo.

Chỉ cần đợi thêm nửa năm, giá mở bán tăng lên thì mọi lỗ hổng đều có thể lấp.

Lần đầu tiên bố không nghe chị giải thích.

“Con dùng khoản vay có chữ ký bảo lãnh của bố để giữ chỗ mua nhà cho con mình, tại sao không nói cho bố biết?”

Đường Tuệ nói vốn dĩ chị không định để bố phải trả tiền.

Đợi dự án của công ty thanh toán, khoản vay tự nhiên sẽ được tất toán.

Mẹ đặt bức ảnh bố ký giấy trong phòng bệnh lên bàn.

“Lần nào con cũng nói sau này sẽ giải quyết.”

“Tiền thuê nhà của Niệm Thu, con kéo ba năm.”

“Tiền của bố mẹ, con kéo còn lâu hơn.”

“Rốt cuộc con đã giải quyết được chuyện nào?”

Đường Tuệ đỏ mắt, nói bây giờ bố mẹ đều quay sang bênh tôi.

Bố lại lắc đầu.

“Không phải bênh ai.”

“Ai nợ tiền thì người đó phải nhận.”

Sau đó ngân hàng tổ chức một buổi thương lượng.

Công ty dự án đồng ý hủy đăng ký giữ chỗ và hoàn lại hai trăm tám mươi nghìn tệ theo đường cũ về tài khoản khoản vay.

Sau khi trừ tiền lãi quá hạn, khoản vay kinh doanh chỉ còn chưa đến ba mươi nghìn tệ tiền gốc.

Đường Tuệ bán một phần đồ điện gia dụng và thiết bị văn phòng, bù đủ phần còn lại.

Sau khi khoản vay được tất toán, ngân hàng cấp giấy xác nhận nghĩa vụ nợ đã hoàn thành.

Do nghĩa vụ chính đã chấm dứt, bố không còn phải chịu trách nhiệm bảo lãnh tiếp theo.

Ông không tiếp tục khởi kiện yêu cầu xác nhận bảo lãnh vô hiệu.

Nhưng yêu cầu ngân hàng ghi trong bản giải trình rằng lúc ký tận nơi không lưu lại đầy đủ video cảnh báo rủi ro.

Ngân hàng cũng chấm dứt hợp tác với đơn vị bên thứ ba đó.

Sau khi đăng ký giữ chỗ bị hủy, cháu trai không còn bất kỳ quyền lợi bất động sản nào đứng tên mình.

Đường Tuệ nói trong nhóm gia đình rằng tôi đã hủy mất căn nhà của con trai chị.

Lần này, chính bố trả lời chị.

“Dùng khoản vay kinh doanh để giữ chỗ mua nhà cho con vốn đã là chuyện không nên làm.”

“Đừng trách em con nữa.”

Nhóm im lặng rất lâu.

Cuối cùng Đường Tuệ rời khỏi nhóm.

Cùng lúc đó, việc kiểm tra thỏa thuận mười năm cũng có kết quả xử lý.

Căn cứ vào lịch sử in, đoạn ghi âm cuộc gọi và lời khai của Hứa Chí Cường.

Cơ quan liên quan xác định tài liệu ấy được ghép lại sau sự việc.

Đường Tuệ và Hứa Chí Cường đã nộp chứng cứ có nguồn gốc không đúng sự thật trong vụ án dân sự, gây cản trở việc xét xử.

Tòa xử phạt tiền hai người theo pháp luật.

Còn có liên quan đến trách nhiệm khác hay không, các manh mối liên quan vẫn được tiếp tục xử lý theo thủ tục.

Sau khi nhận quyết định, Hứa Chí Cường đề nghị ly hôn với Đường Tuệ.

Anh ta đổ chuyện thay trang thỏa thuận, khoản vay quá hạn và năm trăm nghìn tệ chuyển khoản lên đầu Đường Tuệ.

Nhưng Đường Tuệ lấy ra một sao kê ngân hàng khác.

Một trăm nghìn tệ được gọi là phí giới thiệu kênh cuối cùng không hề trả cho bất kỳ người phụ trách dự án nào.

Số tiền được chuyển ba lần rồi chảy vào tài khoản chứng khoán cá nhân của Hứa Chí Cường.

Chút thể diện cuối cùng giữa hai vợ chồng cũng bị tờ sao kê ấy xé nát.

20

Hứa Chí Cường nhanh chóng chuyển về nhà bố mẹ mình.

Đường Tuệ không lập tức đồng ý ly hôn.

Công ty vẫn còn vấn đề hoàn tiền cho khách, lương nhân viên và quyết toán thuế.

Nếu lúc này chia tài sản, rất nhiều sổ sách càng khó làm rõ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)