Chương 17 - Người Em Gái Đòi Quyền Lợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chị thuê một đơn vị kế toán kiểm tra lại toàn bộ dòng tiền từ khi Tuệ Thành thành lập.

Kết quả cho thấy công ty không phải lúc nào cũng thiếu tiền mặt.

Năm thứ hai làm ăn tốt nhất, tài khoản từng có hơn sáu trăm nghìn tệ tiền có thể sử dụng.

Một phần được dùng mua xe.

Một phần chuyển thành tiền đặt trước mua nhà mới.

Còn hơn một trăm nghìn tệ bị hai vợ chồng rút ra dưới danh nghĩa tiền dự phòng.

Lý do tiền thuê nhà của tôi chưa bao giờ được trả không phải vì công ty không có khả năng trả.

Mà là Đường Tuệ từ trước đến giờ không xem nó là một khoản chi phí bắt buộc.

Sau khi bản án sơ thẩm được tống đạt, chị không kháng cáo.

Ngày thứ mười sau khi bản án có hiệu lực, chị công khai bán số đồ nội thất văn phòng còn lại.

Tiền thu được trước tiên dùng trả lương nhân viên còn nợ.

Tiền khách hàng trả trước thì lần lượt hoàn lại theo thứ tự đăng ký.

Công ty không đủ tiền thanh toán toàn bộ nghĩa vụ một lần.

Đường Tuệ chỉ có thể thương lượng thời hạn riêng với từng chủ nợ.

Sau khi bán căn nhà mới, tiền bán nhà trước tiên dùng thanh toán khoản vay mua nhà và thế chấp lần hai.

Phần còn lại chuyển vào tài khoản giám sát.

Thanh toán theo từng đợt dựa trên các khoản nợ đã được xác nhận.

Tôi nhận được khoản thanh toán thứ hai của vụ căn nhà.

Số tiền còn lại được lập thành kế hoạch thực hiện bằng văn bản.

Mỗi khoản đều có ngày cụ thể.

Nếu quá hạn, tôi có thể yêu cầu thi hành theo pháp luật.

Công trình khôi phục căn nhà kéo dài hai mươi bảy ngày.

Đơn vị thi công đóng lại phần cửa mở trái phép.

Thay đoạn ống thải bị hỏng.

Khôi phục hệ thống điện và nền nhà.

Chiếc công tơ từng bị tháo đi sau khi kiểm tra xác nhận mô-đun lưu trữ không bị con người sửa đổi.

Nhưng niêm chì và vỏ ngoài đã hư hỏng.

Hứa Chí Cường chịu chi phí kiểm tra và thay mới.

Khi công trình hoàn thành, tôi đứng trong căn phòng trống, lần đầu nghiêm túc nghĩ về mục đích sử dụng sau này.

Tôi không tiếp tục cho bất kỳ người họ hàng nào mượn.

Tôi thông qua môi giới chính thức cho một studio thiết kế thuê.

Hợp đồng ghi rõ tiền thuê, mục đích sử dụng, trách nhiệm sửa chữa và phạm vi cấm cải tạo.

Đăng ký thuê, bàn giao điện nước và kiểm tra phòng cháy đều được làm đầy đủ.

Trước khi ký, bên thuê hỏi tôi tại sao phụ lục hợp đồng còn dày hơn phần nội dung chính.

Tôi nói vì lời hứa miệng là thứ dễ bị người thân cận nhất bỏ qua nhất.

Sau đó bố chính thức yêu cầu Đường Tuệ trả khoản vay bốn trăm sáu mươi nghìn tệ.

Những khoản chuyển lẻ xác định được tính chất cũng được đưa vào bảng đối chiếu.

Đường Tuệ thừa nhận những khoản chính nhưng đề nghị trả trong năm năm.

Bố không còn nói con gái lớn khởi nghiệp không dễ nữa.

Ông nhờ luật sư soạn thỏa thuận trả nợ và yêu cầu có bảo đảm có thể thực hiện.

Cuối cùng, trong phần tiền còn lại sau khi bán căn nhà mới, có một phần được chuyển vào tài khoản bố.

Các khoản nợ khác trả hằng tháng.

Mẹ sắp xếp lại toàn bộ sổ tiết kiệm, giấy tờ và thẻ ngân hàng của gia đình.

Bà không còn giữ con dấu cho Đường Tuệ cũng không nhận thư từ công ty thay chị.

Khi họ hàng hỏi về sóng gió lần này, bà chỉ nói một câu.

“Trước đây chúng tôi không phân biệt được giúp đỡ với dung túng.”

Bố mẹ không vì thế mà cắt đứt quan hệ với Đường Tuệ.

Lúc cháu trai tan học không có người đón, họ vẫn đi đón.

Nhưng học phí, lớp năng khiếu và chi tiêu hằng ngày đều do Đường Tuệ tự chịu.

Không còn ai lấy bất cứ giấy tờ nào từ tôi để lấp lỗ hổng kinh doanh cho chị nữa.

Ba tháng sau, Tuệ Thành hoàn tất xử lý các khoản nợ và làm thủ tục giải thể theo pháp luật.

Ngày biển hiệu được tháo xuống, Đường Tuệ đứng bên kia đường nhìn rất lâu.

Chiếc SUV màu trắng từng được cả nhà khen ngợi đã đổi thành một chiếc xe cũ.

Chị nhắn cho tôi một tin.

“Nếu lúc đầu chị trả tiền thuê hằng tháng, có phải công ty đã không đi đến bước này không?”

Tôi không trả lời theo hướng chị nói.

Công ty sụp đổ không phải vì một trăm ba mươi sáu nghìn tệ tiền thuê nhà.

Mà vì chị đã coi mỗi một lần người khác tin mình là một loại tài sản không cần tính toán.

21

Nửa năm sau, khoản thanh toán cuối cùng của vụ căn nhà được chuyển vào tài khoản.

Phí sử dụng nhà, khoản tôi ứng và chi phí khôi phục đều đã thanh toán hết.

Tôi in giấy xác nhận ngân hàng, bỏ vào một túi hồ sơ riêng.

Tờ giấy đồng ý cho sử dụng bất động sản ba năm trước cũng được tôi kẹp trong đó.

Ngày bắt đầu và kết thúc trong mục thời hạn vẫn rõ ràng như cũ.

Tôi từng cho rằng chị em ruột không ký hợp đồng là bằng chứng của tình cảm tốt.

Sau này tôi mới hiểu, viết rõ ranh giới không phải để đề phòng người thân.

Mà là để tránh có người hiểu sự im lặng thành đồng ý vĩnh viễn.

Đường Tuệ và Hứa Chí Cường cuối cùng làm thủ tục ly hôn.

Hứa Chí Cường trả lại một trăm nghìn tệ đã chuyển vào tài khoản cá nhân.

Nợ chung của vợ chồng được phân chia trách nhiệm dựa trên thỏa thuận và mục đích sử dụng thực tế.

Vì tham gia làm và nộp tài liệu không đúng sự thật, ngoài việc nộp tiền phạt của tòa, anh ta cũng mất công việc quản lý tài chính trước đây.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)