Chương 15 - Người Em Gái Đòi Quyền Lợi
Chị nói có thể bán căn nhà mới mua được hai năm.
Anh rể biết chuyện lập tức phản đối.
Căn nhà đứng tên cả hai vợ chồng.
Vẫn còn hơn một nửa khoản vay mua nhà chưa trả.
Cho dù bán đi, sau khi trừ nợ ngân hàng cũng chưa chắc đủ lấp lỗ hổng công ty.
Hai người cãi nhau dữ dội ở nhà.
Hứa Chí Cường mang hành lý chuyển ra ngoài.
Ngày hôm sau, Đường Tuệ nộp phương án hòa giải mới cho tòa.
Chị đồng ý chịu toàn bộ phí sử dụng nhà, khoản tôi ứng và chi phí khôi phục.
Đợt đầu thanh toán bảy mươi nghìn tệ.
Số tiền còn lại sẽ thanh toán một lần sau khi bán nhà.
Chị cũng đồng ý chịu trách nhiệm nếu trả chậm.
Tôi yêu cầu đưa việc giám sát khoản tiền thu được sau khi bán nhà vào thỏa thuận.
Nếu không, nhà bán xong mà tiền chảy đi đâu vẫn không kiểm soát được.
Đường Tuệ đồng ý.
Hai bên vừa chuẩn bị kiểm tra nội dung văn bản thì luật sư Chu nhận được thông báo từ tòa.
Việc kiểm tra quá trình hình thành thỏa thuận mười năm đã có tài liệu mới.
Hứa Chí Cường nộp một đoạn ghi âm cuộc gọi đầy đủ giữa anh ta và Đường Tuệ.
Thời gian ghi âm đúng vào ngày tôi đến trung tâm hành chính nộp tuyên bố.
Trong điện thoại, Đường Tuệ nói rất rõ.
“Trang chữ ký cũ vẫn còn trong hồ sơ.”
“Anh nghĩ cách làm thành mười năm đi, ngày tháng nhất định phải ghi trước ngày công ty thành lập.”
18
Sau khi đoạn ghi âm được phát xong, Đường Tuệ không còn nói chuyện thỏa thuận là do Hứa Chí Cường tự ý làm nữa.
Chị chỉ hỏi đoạn ghi âm này do ai nộp.
Nhân viên không trả lời câu hỏi không liên quan đến vụ việc.
Chỉ yêu cầu chị giải trình về tính xác thực của nội dung.
Đường Tuệ thừa nhận giọng trong đoạn ghi âm là của mình.
Nhưng chị nói câu “làm thành mười năm” là chỉ việc tìm tài liệu cũ có thể chứng minh quyền sử dụng dài hạn.
Chị không trực tiếp yêu cầu Hứa Chí Cường tháo đổi trang.
Lời giải thích này có đứng vững hay không sẽ do người kiểm tra đánh giá kết hợp các chứng cứ khác.
Việc hòa giải dân sự vì thế tạm thời dừng lại.
Tòa nói rõ với hai bên, phí sử dụng nhà và phí sửa chữa vẫn có thể tiếp tục thương lượng.
Nhưng thỏa thuận hòa giải không được chứa nội dung che giấu, tiêu hủy chứng cứ hoặc can thiệp vào thủ tục khác.
Đường Tuệ rời tòa mà không nhìn tôi.
Bố mẹ cũng không đi cùng chị.
Bố đến ngân hàng.
Mẹ về nhà sắp xếp những tài liệu mấy năm nay bà giữ hộ Đường Tuệ.
Trước đây bà luôn nói đồ của người một nhà để ở đâu cũng như nhau.
Giờ lần đầu tiên bà dán tên riêng lên từng túi hồ sơ.
Buổi tối, bà mang đến cho tôi một túi giấy màu nâu.
Bên trong là hóa đơn thanh toán bữa lẩu ba năm trước.
Người thanh toán không phải Đường Tuệ.
Tài khoản quẹt thẻ thuộc về bố tôi.
Mẹ nói trong nửa năm đầu sau khi công ty thành lập, một phần tiền thuê, điện nước và lương nhân viên đều đến từ bố.
Sau này Đường Tuệ làm ăn khấm khá hơn nhưng chưa từng trả lại số tiền đó.
Giấy tờ vay bốn trăm sáu mươi nghìn tệ bố đang giữ chỉ ghi những khoản lớn.
Các khoản chuyển lẻ cộng lại ít nhất còn hơn một trăm nghìn tệ.
Tôi hỏi mẹ tại sao trước đây chưa từng nhắc đến.
Bà cúi đầu nói bà vẫn luôn cảm thấy con gái lớn có sự nghiệp.
Bố mẹ giúp nhiều một chút cũng giống như tích lũy của cải cho cả gia đình.
Còn tôi có công việc ổn định, lại không có con.
Dường như đương nhiên phải được chia ít hơn một chút.
“Bây giờ mẹ mới biết, không phải con không cần.”
“Mà là từ trước đến giờ bố mẹ chưa bao giờ hỏi con có cần hay không.”
Tôi không vì một câu ấy mà lập tức tha thứ cho bà.
Ba năm dung túng không thể bị xóa sạch bằng một lời xin lỗi.
Nhưng ít nhất bà cuối cùng cũng thừa nhận vấn đề bắt đầu từ đâu.
Vài ngày sau, căn nhà mới của Đường Tuệ được rao bán.
Môi giới kiểm tra rồi phát hiện căn nhà không chỉ có khoản vay mua nhà.
Mà còn từng làm thêm một khoản thế chấp thứ hai.
Bên nhận thế chấp là một công ty bảo lãnh tài chính được đăng ký hợp pháp.
Giá trị còn có thể xử lý thấp hơn rất nhiều so với dự tính của Đường Tuệ.
Chị không thể thanh toán số tiền còn lại theo phương án ban đầu.
Nhân viên Tuệ Thành cũng lần lượt nghỉ việc.
Công ty ngừng nhận đơn hàng mới.
Đường Tuệ xin giải thể công ty nhưng vì các khoản nợ và nghĩa vụ chưa xử lý xong nên không thể làm ngay.
Chị phải xử lý trước tiền khách hàng trả trước, lương nhân viên và các trách nhiệm hợp đồng khác.
Một ngày trước khi vụ căn nhà tuyên án, chị lại đến văn phòng luật sư.
Lần này chị không mang phương án nào.
Chỉ mang một hối phiếu ngân hàng trị giá bảy mươi nghìn tệ.
Chị nói đây là số tiền còn lại sau khi bán xe.
Có thể dùng làm khoản thanh toán đầu tiên.
Phần còn lại chị đồng ý chấp nhận phán quyết của tòa và thực hiện đúng hạn.
Sau khi xác nhận thông tin hối phiếu, tôi đồng ý nhận làm một phần tiền thanh toán.
Nhưng không viết bản xác nhận “không có hành vi ác ý chiếm dụng” như chị yêu cầu.
Ngày hôm sau, tòa đưa ra phán quyết sơ thẩm về tranh chấp căn nhà.
Đường Tuệ phải trả cho tôi hơn một trăm ba mươi sáu nghìn tệ phí sử dụng nhà.
Hoàn lại ba nghìn bảy trăm sáu mươi tệ tôi đã ứng.