Chương 14 - Người Em Gái Đòi Quyền Lợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hứa Lệ Mai nghe máy, chỉ nói một câu.

“Tiền là Chí Cường bảo tôi tạm giữ, chuyện vợ chồng hai người tự nói.”

Cuộc gọi lập tức kết thúc.

Đường Tuệ ngồi trên ghế, rất lâu không nói gì.

Nếu không lấy lại được năm trăm nghìn tệ, công ty quả thật khó hoàn lại tiền tạm ứng.

Nhưng đó là vấn đề nội bộ giữa chị và Hứa Chí Cường.

Không thể vì thế giảm phí sử dụng nhà và chi phí khôi phục mà tôi đáng được nhận.

Luật sư Chu trả lại phương án hòa giải.

“Cô có thể đưa ra phương án mới.”

“Nhưng phải nói rõ nguồn tiền và cung cấp bảo đảm đáng tin cậy.”

Đường Tuệ hỏi có thể dùng khoản phải thu của công ty làm bảo đảm không.

Luật sư Chu nhắc chị, đối tác đã phát thông báo chấm dứt hợp đồng.

Khoản phải thu đó có thật hay không, có thể chuyển nhượng hay không đều cần kiểm tra.

Tôi còn yêu cầu bổ sung một điều khoản.

Việc sửa nhà phải do tôi chọn đơn vị thi công.

Chi phí thanh toán trực tiếp cho bên thi công, không được đi qua tài khoản Tuệ Thành nữa.

Đường Tuệ không phản đối.

Trước khi đi, chị đứng ở cửa phòng họp nhìn tôi.

“Nếu chị lấy lại được tiền, em có đồng ý ký hòa giải không?”

“Nếu chỉ nói về chi phí dân sự thì có thể.”

“Những việc khác đang được kiểm tra, em sẽ không giấu giúp bất kỳ ai.”

Chị gật đầu, xách túi rời đi.

Tối hôm ấy, Hứa Chí Cường trở về nhà.

Đường Tuệ gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh, trên bàn đặt hai thẻ ngân hàng và một bản giải trình viết tay.

Hứa Chí Cường thừa nhận năm trăm nghìn tệ vẫn nằm trong tài khoản do Hứa Lệ Mai kiểm soát.

Anh ta sẵn sàng bảo chị gái trả tiền lại cho công ty.

Điều kiện là Đường Tuệ phải nhận toàn bộ trách nhiệm về chuyện thỏa thuận thay trang.

Tôi không bình luận giao dịch giữa hai vợ chồng họ.

Sáng hôm sau, Hứa Lệ Mai quả thật trả lại cho Tuệ Thành bốn trăm nghìn tệ.

Một trăm nghìn còn lại, cô ta nói đã trả phí giới thiệu kênh.

Nhưng tiền vừa vào tài khoản công ty, ngân hàng mở tài khoản đã tiến hành khấu trừ theo thỏa thuận vay trước đó.

Khi Đường Tuệ chạy đến ngân hàng, chỉ còn chưa đến bảy mươi nghìn tệ.

Tệ hơn nữa là ngân hàng đưa cho chị một bản sao tài liệu vay vốn.

Tài liệu cho thấy một khoản vay kinh doanh mới của công ty nửa năm trước có người bảo lãnh ký tên là bố tôi, Đường Vĩnh Thắng.

17

Khi nhìn thấy tài liệu bảo lãnh, bố tôi khẳng định mình chưa từng bảo lãnh cho Tuệ Thành.

Số tiền vay là ba trăm nghìn tệ.

Phạm vi bảo lãnh gồm tiền gốc, tiền lãi và chi phí thực hiện quyền đòi nợ.

Ngày ký là tháng mười một năm ngoái.

Thời gian đó, bố vừa phẫu thuật mắt.

Nửa tháng sau phẫu thuật, ông nhìn chữ nhỏ vẫn còn mờ.

Mẹ nhớ ra Đường Tuệ từng mang vài bộ tài liệu đến bệnh viện.

Chị nói công ty muốn xin trợ cấp khởi nghiệp, cần bố ký giấy xác nhận quan hệ thân thích.

Khi đó bố không đeo kính.

Đường Tuệ chỉ vào vài vị trí, ông lần lượt ký tên.

Nét chữ trên tài liệu bảo lãnh rất có thể đúng là do chính tay ông viết.

Lần này khác với thỏa thuận mười năm.

Tài liệu không có dấu vết thay trang.

Nhân viên ngân hàng còn lưu ảnh tại hiện trường ký.

Trong ảnh, bố ngồi bên giường bệnh.

Tay cầm bút.

Đường Tuệ đứng bên cạnh, giữ giấy tờ giúp ông.

Ngân hàng giải thích nghiệp vụ được nhân viên của đơn vị hợp tác bên thứ ba đến tận nơi thực hiện.

Khi xét duyệt, họ đã xác nhận chữ ký và thông tin danh tính.

Nhưng việc nghĩa vụ cảnh báo rủi ro có được thực hiện đầy đủ hay không cần kiểm tra thêm.

Bố cầm tài liệu, môi run không ngừng.

“Nó chỉ nói đây là giấy xin trợ cấp.”

“Không ai nói với bố là bố phải trả nợ thay công ty.”

Đường Tuệ không phủ nhận chuyện từng mang tài liệu đến bệnh viện.

Chị nói lúc đó nhân viên phụ trách khoản vay đã giải thích trách nhiệm bảo lãnh.

Chỉ là sau này bố quên mất.

Lần đầu tiên mẹ nổi giận với chị.

“Bố con vừa mổ mắt xong, chữ trên hộp thuốc còn nhìn không rõ.”

“Con bảo ông ấy biết mình ký cái gì bằng cách nào?”

Đường Tuệ bị hỏi đến cứng họng.

Ngân hàng chưa lập tức yêu cầu bố trả thay.

Hiện khoản vay chưa đến hạn toàn bộ.

Công ty chỉ đang chậm thanh toán một phần.

Bố có thể phản đối hợp đồng bảo lãnh.

Cuối cùng có phải chịu trách nhiệm hay không phải căn cứ vào quá trình ký, việc thông báo rủi ro và tổng hợp chứng cứ.

Luật sư Chu đề nghị bố thuê một luật sư riêng xử lý.

Không nên trộn vụ này với vụ căn nhà nữa.

Bố ngồi trong văn phòng luật sư, liên tục nhìn bức ảnh ký giấy trong phòng bệnh.

Đến giờ phút này, ông mới thật sự nhận ra.

Việc Đường Tuệ lợi dụng người nhà chưa bao giờ chỉ nhắm vào tôi.

Ai đang nắm thứ chị cần, người đó đều có thể trở thành cái tên trên bộ tài liệu tiếp theo.

Chiều hôm đó, bố nộp bản giải trình cho ngân hàng.

Đồng thời yêu cầu lấy bản ghi âm, ghi hình và hồ sơ cảnh báo rủi ro của lần nhân viên đến bệnh viện làm thủ tục.

Ngân hàng trả lời ảnh và tài liệu ký đều còn.

Nhưng video đầy đủ do thiết bị của đơn vị hợp tác gặp lỗi nên không tải lên thành công.

Nhân viên tín dụng đến tận nơi năm ấy cũng đã nghỉ việc.

Chuyện trở nên phức tạp.

Đường Tuệ chủ động nói chị sẽ xử lý khoản vay quá hạn, không để bố phải chịu tổn thất.

Bố hỏi chị lấy gì để xử lý.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)