Chương 9 - Người Đứng Sau Ngai Vàng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

La ma ma đặt chiếc tã lót thi hài đứa bé bên cạnh ta. Lúc cúi xuống, bà thì thầm vào tai ta cực kỳ khẽ khàng: “Cửa ngầm đã khép lại rồi.”

Ngón tay ta trong bóng tối vô thức nới lỏng ra đôi chút.

Khi nắp quan tài đóng lại, trước mắt hoàn toàn là bóng tối. Tiếng ván gỗ khép vào nhau, như thể đóng đinh để cách ly ta khỏi thế giới con người.

Bên ngoài quan tài truyền đến giọng nói của Tống Minh Châu: “Khoan đã.” Tim ta lại thót lên.

Nàng ta nói: “Tống Yểu lúc sống rất biết cách cất giấu đồ vật. Cỗ quan tài này trước khi ra khỏi thiên điện, phải đóng ba chiếc đinh dài.”

La ma ma gào lên khàn đặc: “Nương nương, phu nhân đã chết rồi.”

Giọng Tống Minh Châu ôn hòa: “Người chết sẽ không biết đau.”

Đinh sắt được đưa lên. Nhát búa đầu tiên nện xuống, cả cỗ quan tài rung lên bần bật. Ta cắn chặt đầu lưỡi, mùi máu tươi lập tức lan tỏa.

Nhát búa thứ hai nện xuống, tã lót thi hài đứa bé chạm vào cánh tay ta. Ta bỗng nảy sinh một ý nghĩ hoang đường. Cả ta và đứa trẻ vô danh này, đều đang bị người ta mang ra để lấp kín một con đường sống.

Nhát búa thứ ba chậm chạp không rơi xuống. Bên ngoài đột nhiên dội lại một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngựa của cấm quân phi nhanh trong cung điện, chắc chắn là có biến lớn.

Có người xông vào, giọng run lẩy bẩy: “Nương nương, không cứu được Quốc công gia. Thư phòng sập rồi.”

Bên ngoài quan tài tĩnh lặng một thoáng. Tiếp đó là giọng nói thét gào sắc lẹm của Tống Minh Châu: “Ngươi nói gì cơ?”

Kẻ đó khóc lóc: “Quốc công gia mất rồi. Còn có một bức huyết thư treo trước cổng phủ. Trên đó viết, Phụ Quốc công thông đồng với địch bán thành, vật chứng đang nằm trong cỗ quan tài của Tống thị ở trong cung.”

Vài chữ cuối cùng vang lên, nhịp thở của tất cả những kẻ đứng cạnh quan tài đều khựng lại.

Ta mở bừng mắt trong bóng tối. Hóa ra Bùi Cảnh Hành bắt ta đi Nam uyển, không phải để tiễn ta. Mà là biến cỗ quan tài này của ta, thành lưỡi dao để cắn ngược lại nhà mẹ đẻ của Tống Minh Châu.

Còn Tống Minh Châu hất tung bàn thờ hương hỏa, rít lên đanh thép: “Mở quan tài!”

**09**

Mới chỉ đóng được hai chiếc đinh vào quan tài. Chiếc đinh thứ ba vẫn còn nằm gọn trong tay cung nhân.

Tống Minh Châu ra lệnh mở nắp quan tài, nhưng mọi người xung quanh đều đứng im như phỗng. Cận thị ngự tiền quỳ rạp cạnh linh cữu, giọng điệu căng thẳng: “Nương nương, Bệ hạ có chỉ, không được phép mở quan tài.”

Tống Minh Châu tựa như con thú bị dồn vào đường cùng, ngay cả lớp mặt nạ dịu dàng cũng chẳng thèm ngó ngàng tới nữa: “Bổn cung phụ thân chết oan chết uổng, có kẻ vu oan giá họa bằng cách giấu bằng chứng vào cỗ quan tài này, ngươi còn dám cản?”

Cận thị áp trán sát mặt đất: “Nô tài chỉ nghe theo Bệ hạ.”

Tống Minh Châu cười gằn: “Khá khen cho câu chỉ nghe theo Bệ hạ. Người đâu, lôi hắn ra.”

Đám cung nhân nàng ta mang theo không dám động tới người của ngự tiền. Nhưng theo nàng ta vào đây, còn có những nội thị tâm phúc của phủ Phụ Quốc công. Đám người đó đỏ ngầu hai mắt xông lên, đè nghiến viên cận thị xuống.

Viên cận thị vùng vẫy hét lớn: “Hoàng hậu nương nương kháng chỉ, Bệ hạ tuyệt đối không nương tay đâu.”

Tống Minh Châu tiến tới trước quan tài, giọng nói âm u lạnh lẽo: “Nếu Bệ hạ thực sự muốn nương tay, đêm nay đã chẳng để cha ta phải chết.”

Nàng ta cuối cùng cũng hiểu ra. Trận hỏa hoạn này, không phải là tai nạn. Bức huyết thư kia, cũng chẳng phải bỗng dưng xuất hiện.

Bùi Cảnh Hành trong đêm đăng cơ đầu tiên phong nàng ta làm Hoàng hậu, để rồi đêm thứ hai thẳng tay chặt đứt chỗ dựa lưng của nàng ta là phủ Quốc công.

Hắn mượn tay nàng ta để làm nhục ta, rồi lại mượn cỗ quan tài của người chết là ta để cắn trả nàng ta.

Nằm trong bóng tối của quan tài, ta bỗng chẳng buồn cười nổi nữa. Ta và Tống Minh Châu đấu đá một đêm sống mái, đến cùng, cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của Bùi Cảnh Hành. Hắn chưa bao giờ chỉ phụ một mình ta. Hắn phụ tất cả những kẻ đã trải đường cho hắn.

Vật bằng sắt chọc vào kẽ hở của nắp quan tài. Tấm ván gỗ phát ra tiếng cọt kẹt chói tai.

Ta nín thở. Chỉ cần nắp quan tài hé mở, ta ắt phải chết không chỗ chôn. Tống Minh Châu sẽ thấy ta còn sống. Người của Bùi Cảnh Hành cũng sẽ thấy ta còn sống. Chuyện con gái ta bị đem giấu lại vào cung, sẽ không bao giờ có thể che đậy được nữa.

Ngay giây phút nắp quan tài sắp bị nạy lên, bên ngoài bỗng vang lên tiếng hô vang dội: “Bệ hạ giá lâm.”

Mọi âm thanh đồng loạt quỳ rạp. Kẻ nạy quan tài run tay, dụng cụ bằng sắt rơi xoảng xuống đất.

Tiếng bước chân của Bùi Cảnh Hành từ xa tiến lại gần. Hắn dường như đi rất nhanh, vạt áo long bào lướt qua bậu cửa, kéo theo một luồng gió lạnh.

“Ai cho phép nàng mở quan tài?”

Tống Minh Châu không quỳ. Nàng ta đứng cạnh quan tài, giọng run rẩy, nhưng vẫn cứng cỏi đáp trả: “Bệ hạ, cha ta chết rồi.”

Bùi Cảnh Hành thản nhiên đáp: “Trẫm biết. Trẫm đã sai người đi điều tra.”

Tống Minh Châu bật cười một tiếng: “Điều tra? Huyết thư đã treo đến tận trước cổng phủ Quốc công rồi, vật chứng còn bị đồn thổi là giấu trong quan tài của Tống Yểu. Lẽ nào Bệ hạ không nên mở ra xem thử sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)