Chương 3 - Người Đứng Sau Bóng Tối
5
Cánh tay Chu Tư cứng đờ giữa không trung, đôi mắt trợn ngược không tin nổi: “Ngươi nói ai cơ?”
Triệu đại ca rũ tờ gấm ra: “Khương – Chiết – Thảo, ba chữ này không sai đâu! Tên của Khương nha đầu này đặc biệt lắm, khắp Lỗ Châu chẳng có người thứ hai trùng tên đâu. Khương nha đầu, cô giỏi thật đấy!”
Tỷ muội, nho sinh và quan khách trong quán trà lũ lượt kéo đến chúc mừng ta.
Liễu Kiều lao tới định cướp tờ hỷ báo, vừa giành vừa gào lên: “Không thể nào! Khương Chiết Thảo rõ ràng đã trượt rồi, Nữ trạng nguyên phải là ta mới đúng! Chắc chắn Huyện thừa đã nhầm lẫn bài thi của ta rồi!”
Xung quanh kinh ngạc. May mà Triệu đại ca nhanh tay lẹ mắt, không để ả chạm được vào tờ hỷ.
Ta mỉm cười hỏi: “Bảng vàng nữ tử khoa cử vừa mới tung ra, sao ngươi lại khẳng định chắc chắn là ta trượt?”
Liễu Kiều ấp úng không đáp được.
“Vả lại, ta không hề thấy ngươi ở trường thi mà.”
Liễu Kiều buột miệng đáp: “Hôm đó ta bị bệnh, là nhờ người đem bài sách lược đến huyện nha.”
Lời giải thích này hẳn là đã chuẩn bị từ trước, ả nói rất nhanh, để rồi sau đó mới nhận ra ẩn ý trong câu nói của ta.
“…Khương Chiết Thảo, cô đã đến tận trường thi sao?!” Chu Tư bàng hoàng quay đầu lại.
Ngay ngày thứ hai sau khi giả bệnh, ta đã chuẩn bị hành trang, lừa cha mẹ đi chỗ khác.
Ta trực tiếp làm bài tại phủ nha, tận mắt nhìn quan kinh thành thu bài, niêm phong, không còn khả năng tráo đổi.
Kẻ nằm trong chăn giả bệnh ở nhà là một tên ăn mày ta mua với giá mười văn tiền.
Cũng may Chu Tư chẳng hề muốn chăm sóc ta, chưa từng vén rèm xem nữ tử nằm trên giường rốt cuộc là ai.
Nay bụi trần đã định, bọn chúng mới ngộ ra sự thật. Liễu Kiều vẫn không chịu buông tha, gào thét nói ta gian lận, nhưng bị Chu Tư kéo ra.
“Chiết Thảo, chúc mừng nàng.”
Kẻ tiểu nhân gió chiều nào che chiều nấy, thấy bảng vàng đã định không thể xoay chuyển liền quay sang nịnh bợ ta. Ta không thèm để tâm.
Nhưng không ngờ đến ngày thứ hai, nhà họ Chu vậy mà lại đến cầu thân!
6
Dù đã ở chung nhiều năm, ta vẫn bị độ dày da mặt của Chu Tư làm cho kinh ngạc. Cha mẹ ta thì ngơ ngác không hiểu gì.
Chu mẫu cười hớn hở định nắm tay ta: “Trước đây Chiết Thảo bệnh mãi, hôn thư vẫn chưa ký. Nhân lúc Chiết Thảo đỗ đạt, chúng ta làm song hỷ lâm môn, tổ chức hôn lễ luôn cho rồi!”
Một tràng lời lẽ xảo trá, cứ như chuyện từ hôn hôm qua chưa từng tồn tại Ta lùi lại một bước né tránh.
Chu mẫu vội vàng xua tay: “Chu Tư nó vẫn còn là trẻ con, nói năng hồ đồ không tính đâu, vừa dứt lời nó đã hối hận ngay rồi! Hai đứa dù sao cũng có tình nghĩa thanh mai trúc mã mà.”
Ta nghẹn lời, cái “đứa trẻ” hai mươi ba tuổi này cao hơn cả trụ cổng thành rồi. Chu Tư nào phải vì tình nghĩa mà hối hận, rõ ràng là hắn thèm khát cái công danh của ta.
Ta vờ vẻ khó xử: “Thân thể Chiết Thảo gầy yếu nhiều bệnh, nhà họ Chu lại ba đời độc đinh, e là không thể vì Chu gia mà khai chi tán diệp.”
Lời này đánh trúng tử huyệt của nhà họ Chu. Hai mẹ con nhìn nhau, vừa không muốn buông bỏ “tấm biển vàng” là ta, vừa không muốn nhượng bộ chuyện nối dõi.
Chu Tư suy nghĩ một lát rồi nói: “Thực ra cũng không sao. Nếu Chiết Thảo khó mang thai thì nạp thiếp là được. Nghĩa muội Liễu Kiều trong phủ ta tính tình hiền thục, trước đây cũng từng chăm sóc nàng, không gì hợp hơn.”
Hai mẹ con kẻ tung người hứng, cứ như đã lo liệu cho ta chu toàn lắm, cái bàn tính này gõ to đến mức người ngoài cũng nghe thấy.
Đây đâu phải nạp thiếp vì ta, ta thấy cái bụng của Liễu Kiều sắp không giấu nổi nữa rồi nên mới vội cho vào cửa thì có!
Bên cạnh mà có một vị thiếp thất tâm địa độc ác như thế, ta e là mạng chẳng còn dài!
“A Kiều thích đọc sách, Chiết Thảo lại có học vấn cao, nhất định hai người sẽ chung sống hòa thuận.” Chu Tư vẫn đang đắc ý với diệu kế của mình.
Đã vậy, chi bằng để chúng buộc chặt vào nhau hơn nữa.
Hắn chẳng phải rất yêu thương nghĩa muội sao? Chẳng phải tráo bài thi của ta để dọn đường cho ả sao? Vậy ta để xem, khi đại nạn ập đến, đôi uyên ương này liệu có còn cùng bay được không.
Thế là ta mỉm cười thoái thác: “Bảng vàng khoa cử vừa hạ, việc cấp bách lúc này là chuẩn bị cho cuộc đối đáp điện tiền của Nghi Dương Trưởng công chúa vào tháng sau, ta phải toàn lực ứng phó. Nếu để Trưởng công chúa biết trong lúc then chốt thế này chúng ta lại không lo ôn luyện mà lo tổ chức tư sự rầm rộ, e là sẽ khiến người phật lòng. Chi bằng Chu công tử cứ nạp thiếp trước, lo xong việc truyền tông tiếp đại đã.”
Mẹ con Chu Tư mừng rỡ khôn xiết.
Họ vốn đang lo sốt vó vì Liễu Kiều sắp lộ bụng, sợ chính thê vào cửa sẽ không đồng ý cho ả nhập phủ. Chu mẫu khen ta hiểu chuyện, đúng là cô nương có học.
Nhưng không sao, đợi khi Liễu Kiều bước chân vào Chu phủ, sự trừng phạt cũng sẽ đến thôi.
7
Tân khoa Nữ trạng nguyên, tuy quy mô không bằng nam tử nhưng cũng là chuyện khai thiên lập địa lần đầu tiên.
Ta có quá nhiều người cần bái kiến, quá nhiều văn thảo cần thu thập chỉnh lý. Để tránh bị Chu gia ám toán, toàn bộ bản thảo đều được ta khóa kỹ trong kho của tiệm cầm đồ.
Vừa ra khỏi cửa tiệm, ta đụng mặt Liễu Kiều. Ả đã ra dáng một Chu thiếu phu nhân, dẫn theo hai tỳ nữ, cố tình ưỡn cái bụng chưa rõ rệt cho lắm.
“Khương Chiết Thảo, ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi. Cho dù đỗ Nữ trạng nguyên, Chu Tư cũng chẳng muốn cưới ngươi. Trong lòng huynh ấy chỉ có ta, nay ta vào cửa trước, sau này sinh hạ đích trưởng tử, ngươi vĩnh viễn không bằng ta được!”
Tiếng ve kêu mùa hè làm lòng người phiền muộn, đại nho Lưu lão tiên sinh đang ẩn dật ở ngoại ô còn chờ ta tới bái phỏng, ta không rảnh dây dưa với ả.
“Phải phải phải, hắn không muốn cưới ta thì tốt quá rồi.”
Có lẽ thái độ hờ hững của ta đã chọc giận ả. Khi ta lướt qua ả kéo chặt tay áo ta. Liễu Kiều không chịu buông tha: “Ta vào cửa trước, ngươi dám bất kính với ta sao!”
Nắng gắt hun nóng lưng, nhìn dáng vẻ lải nhải của ả, ta bất giác nhớ tới kiếp trước. Ả tưởng rằng vào phủ trước, sinh con trước là có thể giẫm ta dưới chân.
Ả hoàn toàn không tin rằng chí hướng của ta khác hẳn ả. Thế nên, muốn đánh gục ả cũng rất đơn giản, chỉ cần kẻ mà ả coi như mạng sống là Chu Tư ruồng bỏ ả…
“Liễu Kiều.” Ta hỏi ả: “Chu Tư vì ngươi mà tráo bài thi của ta, vì ngươi mà nâng cao thân phận, vì ngươi mà tính kế trăm bề. Nhưng hắn thật sự sẽ vĩnh viễn không bỏ rơi ngươi sao?”
Liễu Kiều không chút do dự đáp: “Đương nhiên rồi.”
“Vậy chúng ta hãy chờ xem.”
Xa xa, toán binh lính cầm đao mở đường, đó là đoàn nghi trượng của khâm sai kinh thành.
“Ta chúc hai người vĩnh kết đồng tâm, vĩnh viễn ở bên nhau nhé.”
8
Bài sách lược bị Chu Tư tráo tên kia tràn ngập những lời lẽ ngông cuồng chửi bới, chỉ trích thẳng vào Nghi Dương công chúa.
Liễu Kiều bị bắt giữ ngay trên phố, Chu Tư – kẻ mang bài đến huyện nha – cũng bị gọi tới thẩm vấn.
Ta thong dong ngồi uống trà ở nhà, khuyên mẹ đừng khâu chăn gối cho ta nữa: “Chu Tư gian lận thi cử, không còn cơ hội kết thân với chúng ta đâu.”
Mẹ lườm ta một cái: “Nói gì thế hả? Quan phủ bắt là bắt cái con hồ ly tinh Liễu Kiều kia, Chu Tư vô tội, đã về nhà từ sớm rồi!”
Ta ngẩn người, Liễu Kiều không khai ra Chu Tư sao?
Việc tráo bài thi và giả mạo bút tích đều do Chu Tư một tay đạo diễn, nếu Liễu Kiều khai thật, ả cùng lắm chỉ là tòng phạm, lại đang mang thai nên có thể được giảm nhẹ hình phạt.
Nhưng Liễu Kiều lại chọn cách tự mình gánh hết.
“Chiết Thảo à, con đúng là tốt số. Mấy ngày nay ta với cha con còn đang sầu não, chính thê chưa vào cửa mà thiếp thất đã vào trước, thật là giẫm đạp lên mặt mũi con! Sau này ả mà sinh đích trưởng tử thì con biết tính sao?”
Ta muốn nói với bà rằng, nay ta là Nữ trạng nguyên đích thân Bệ hạ điểm tên, sau khi yết kiến Trưởng công chúa là có thể làm nữ quan, lập nữ hộ, sau này quang tông diệu tổ, lập công kiến nghiệp.
Nhưng lời đến khóe môi lại nuốt ngược vào trong.
Cha mẹ sẽ không bao giờ hiểu được.
Tiền sảnh vang lên tiếng động, là Chu Tư phong trần mệt mỏi chạy tới. Hắn quỳ sụp xuống trước mặt ta, khóc lóc thảm thiết, nói mình có mắt không tròng, nhìn lầm người.
Hắn muốn biến vụ án này thành lỗi lầm của một mình Liễu Kiều.
Kẻ tiểu nhân thâm độc ấy giả bộ thâm tình, ghé sát tai ta như một con rắn nhầy nhụa: “Khương tiểu thư, Liễu Kiều thay chúng ta nhận tội, vẹn cả đôi đường. Nàng và ta mới là một đôi trời sinh.”
Như vậy, việc hắn gian lận và bài văn ngông cuồng của ta đều sẽ được che giấu.
Cha mẹ ta cũng hùa vào khuyên nhủ: “Giờ con hồ ly kia đã vào ngục, Chu Tư cũng không bị liên lụy, hôn sự này đúng là nên làm sớm.”
Không, đây không phải kết quả ta mong muốn.
Ta hận Liễu Kiều vì ả đã đánh cắp cuộc đời ta. Nhưng ta càng hận Chu Tư hơn, chính hắn đã lừa gạt, tính kế và hãm hại ta, tâm địa độc hiểm không việc gì không làm.
Nếu trọng sinh một đời mà vẫn đi làm thê tử của Chu Tư, tự mãn với việc hạ gục được Liễu Kiều thì ta đúng là uổng công sống lại.