Chương 4 - Người Đứng Sau Bóng Tối
9
Liễu Kiều vẫn chưa bị định tội, ta đến thăm ả.
Thật bất ngờ, ả vẫn ngạo mạn liếc nhìn ta: “Cái đồ độc phụ này định làm gì nữa? Tư ca giờ hận ngươi thấu xương, huynh ấy tuyệt đối không cưới ngươi đâu. Cuối cùng vẫn là ta thắng.”
Thật sự thắng sao?
Ta đưa cho ả xem một tờ thủ thư. Đó là hôn thư Chu Tư gửi tới lúc hoàng hôn, cha mẹ Chu gia đã ký tên vào đó, còn kèm theo cả lễ đơn. Họ đang nôn nóng muốn rạch ròi giới hạn với Liễu Kiều để rước tân phụ vào cửa.
Cùng với hôn thư là bức thư tình do đích thân Chu Tư viết cho ta, lời lẽ nồng cháy, trong thư bày tỏ sự chán ghét tột cùng đối với Liễu Kiều, thề rằng sẽ vĩnh viễn không nhìn mặt ả.
Chu Tư vội cưới ta nên lời lẽ rất khốc liệt, Liễu Kiều mới đọc được vài dòng đã đổ sụp xuống đất.
“Không thể nào, ngươi lừa ta! Huynh ấy rõ ràng nói sẽ cứu ta ra ngoài, sẽ cưới ta theo lễ chính thê!”
Ả vẫn không muốn tin.
Ta đột nhiên hỏi ả: “Ngươi có biết bài thi bị tráo tên kia viết những gì không?”
Ta tùy ý đọc vài câu cho ả nghe, sắc mặt Liễu Kiều từng chút một trở nên xanh mét.
Một kẻ dù không hiểu sự đời đến mấy cũng biết những lời “tẫn kê tư thần” kia là đang ám chỉ Trưởng công chúa nhiếp chính. Trưởng công chúa sát phạt quyết đoán, sao có thể dung thứ cho chuyện này.
Ánh mắt Liễu Kiều thoáng vẻ mờ mịt: “Chu Tư nói chỉ là bài văn viết không tốt, đắc tội với quan Huyện thừa, bị nhốt một thời gian là sẽ không sao… Huynh ấy nói chỉ cần ta cắn chết bài sách lược là của mình thì huynh ấy sẽ bảo toàn mạng sống cho ta.”
Nhưng giờ nghe xong nội dung bài văn, ả nên hiểu rằng Chu Tư căn bản không bảo vệ nổi ả.
Gian lận thi cử là tội chết, nghị luận càn rỡ về Trưởng công chúa cũng là tội chết. Khai ra kẻ chủ mưu Chu Tư họa may còn có cơ hội giảm án.
Trước khi ta rời đi, Liễu Kiều đột ngột lên tiếng: Tại sao ngươi lại giúp ta?”
Ta mỉm cười: “Bởi vì ta chưa bao giờ muốn gả cho Chu Tư cả.”
10
Quán trà đông đúc, vài vị học tử vây quanh ta bàn luận về trị thủy Hoàng Hà.
Chu Tư lẳng lặng chen vào bên cạnh, ngăn cách ta với những người khác: “Làm phiền rồi, Chiết Thảo đã định thân.”
Mấy người nhìn nhau, vị công tử trẻ nhất có vẻ không phục, liếc nhìn hắn: “Ngươi là vị hôn phu của Chiết Thảo? Định thân thì không thể—”
Công tử đó bị người bên cạnh vội vã kéo đi, không cho nói tiếp. Họ lịch sự chào từ biệt ta.
Nữ tử khi đã định thân là mất đi tên họ của mình, tương lai phải trở thành sở hữu của Chu gia, mặc cho trượng phu chiếm hữu, khống chế và gông xiềng.
Hắn nằm mơ đi!
“Chư vị xin dừng bước—” Ta đột nhiên hất tay Chu Tư ra, dõng dạc nói: “Mấy hôm trước ngay trên phố, Chu Tư đã công khai từ hôn, hai chúng ta giờ chẳng còn chút quan hệ nào.”
Chu Tư nhíu mày định kéo tay áo ta. Xung quanh xôn xao.
Chu Tư cuống cuồng định bịt miệng ta: “Khương Chiết Thảo, ngươi điên rồi sao! Đừng có ăn nói hàm hồ!”
Ta cười vang: “Có hàm hồ hay không, tới quan phủ tự khắc rõ.”
Trong huyện nha, khâm sai ngồi trên cao.
Không ngờ khâm sai lại là một nữ tử, nàng bới tóc cao, mặc trường bào giản dị, phong thái anh dũng. Chu Tư vẫn khăng khăng nói ta bị mất trí.
Lúc này, một nhân chứng được giải vào để đối chất.
“Liễu Kiều? Ngươi phản bội ta!”
Chu Tư thoạt đầu không tin nổi, sau đó nheo mắt đầy nham hiểm.
Liễu Kiều nhìn hắn bằng ánh mắt bi lương, từng chữ từng câu khai ra việc Chu Tư là chủ mưu tráo tên bài thi của ta thành tên ả, dối trên lừa dưới, lừa gạt triều đình.
Thậm chí cả việc hắn định cưới ta về, mua thuốc cấm ép ta mang thai rồi lại sảy thai để ta không thể truy cứu chuyện cũ, ả cũng khai sạch. Khiến cho tội chồng thêm tội.
Ả nhìn ta từ xa, rồi lại cúi đầu: “Khương Chiết Thảo, cô trả lại sự tỉnh táo cho ta, vậy ta cũng tặng cô một món quà.”
Liễu Kiều khai ra thợ thủ công đã tráo tên cho Chu Tư, tên thợ khai nhận không sót một chữ. Chứng cứ rành rành, khâm sai hạ lệnh trị tội Chu Tư vì gian lận.
Thấy tội trạng không còn đường chối cãi, Chu Tư liếc nhìn ta đầy căm hận rồi vùng vẫy gào lên: “Đại nhân! Bài sách lược của Khương Chiết Thảo mạn đàm triều cương, phỉ báng thánh nhân, tội này không trị sao có thể dẹp yên dư luận?”
Hắn đã không thoát được thì tất cả cùng chết đi!
11
Bài sách lược kia được đặt nguyên vẹn trên bàn của khâm sai, dẫn kinh luận điển, chỉ trích nữ tử can chính thậm tệ, ám chỉ Nghi Dương Trưởng công chúa có dã tâm lang sói.
Ta bình thản quỳ dưới công đường.
Trọng sinh trở về cách kỳ thi chỉ có hai ngày, ta không kịp tính toán chu toàn hơn, đành tương kế tựu kế dùng cách “ngọc đá cùng nát” này để dụ Chu Tư và Liễu Kiều vào tròng.
Tuy cũng đã chuẩn bị đường lui, nhưng bài văn đó rốt cuộc là do ta tự tay viết ra, khó tránh khỏi bề trên nổi lôi đình. Nhưng dù có phải đồng quy vu tận, ta cũng không thể tha cho Chu Tư!
Khâm sai xem kỹ bài văn, nhưng không hề tức giận mà khẽ cười một tiếng.
“Văn tài quả thực rất tốt.”
Ta cúi thấp đầu, hơi thở cũng không dám mạnh.
“Phù Bạch, các ngươi cầm lấy mà xem. Văn chương mắng chửi người ta đã xem nhiều, nhưng chưa bài nào viết tốt như bài này, điển cố vẹn toàn, có lý có cứ.”
Chu Tư không nhịn được tranh biện: “Nay Trưởng công chúa nhiếp chính, Khương Chiết Thảo làm vậy là công khai bất kính với công chúa—”
“Đến lượt ngươi đa sự sao?” Nữ khâm sai nhướng mày, hỷ nộ khôn lường.
“Kẻ gian lận trong khoa cử nữ tử như ngươi, lẽ nào lại thật lòng kính trọng Trưởng công chúa?!”
Nàng bước xuống, đi tới trước mặt ta và đưa tay ra. Bàn tay đó có vết chai, nhìn là biết người từng kinh qua trận mạc, tuyệt không phải tiểu thư khuê các được nuông chiều.
Nàng hỏi ta: “Khương Chiết Thảo, ta nhớ ngươi. Bài sách lược đỗ Trạng nguyên của ngươi ý khí phong phát, không hề câu nệ lễ giáo nam nữ, tại sao bài văn bị tráo đổi này lại cổ hủ u mê như vậy? Tại sao lại có hai bản đáp án? Có ẩn tình gì?”
Một câu hỏi khiến ta suýt rơi nước mắt.
Trọng sinh trở về, hành vi của ta thay đổi lớn như vậy, cha mẹ và người thân không phải không nhận ra, nhưng họ bịt mắt ngăn tai, chỉ lo giục ta xuất giá.
Cứ như thể dù ta có trải qua chuyện gì, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc cưới xin thì đều không phải đại sự. Vậy mà không một ai hỏi ta: đã trải qua chuyện gì? Có ẩn tình gì?
Ta lấy một bản văn thư từ trong tay áo dâng lên: “Bẩm khâm sai đại nhân, hôm đó Chu Tư lấy bài sách lược từ nhà dân nữ đi rất vội, chỉ lấy đi một nửa. Sau khi khỏi bệnh, dân nữ phát hiện nửa quyển sau bị bỏ sót ở nhà nên vội vàng chạy đến chỗ Huyện thừa báo hủy nửa quyển đầu đã nộp và trực tiếp vào trường thi làm bài. Không ngờ Chu Tư đã tráo tên, vì vậy cả hai bản đều được trình lên kinh thành.”
Nửa quyển sau mà ta dâng lên đã phản bác lại từng điểm một của nửa quyển đầu.
Đoạn trước nói nữ tử can chính là đảo lộn âm dương, đoạn sau liền nói âm dương vốn là một thể, tương hỗ tương sinh. Đoạn trước mắng Thái hậu lộng quyền, đoạn sau liền ca tụng thái bình thịnh thế do Thái hậu khai sáng.
Ta dùng cách “dục dương tiên ức” (muốn khen phải chê trước) để phản bác từng nỗi bất mãn của triều dã đối với việc nữ tử nhập triều, đồng thời đề xuất nhiều biện pháp như cải tiến nông cụ cho nữ giới, khuyến khích nữ nhân hành thương.
Những thiện kế đó, có cái là ta ấp ủ bao năm, có cái là kiếp trước nghe nói do Nghi Dương Trưởng công chúa đề xướng.
Ngay từ khi mới trọng sinh, ta đã nghĩ ra cách phá cục này.
Kiếp trước trước khi chết, ta thấy Liễu Kiều vinh quy cùng một vị quý nữ kinh thành.
Vị quý nữ đó không ai khác chính là Nghi Dương Trưởng công chúa cải trang đi thị sát vì tò mò về Nữ trạng nguyên!
Vì thế ta đã đánh cược một ván, cược rằng kiếp này nàng vẫn sẽ đến Lỗ Châu.
Ta từng nghe nói nàng để đám đại nho cổ hủ nhưng đầy bụng kinh luân tranh luận với mình ngay trên triều để lắng nghe ý kiến muôn phương.
Nàng nói ngăn chặn không bằng khai thông, nếu chỉ dựa vào sự bạo trị của một người để lập uy cho nữ giới thì sau khi nàng mất đi, nữ tử vẫn sẽ là một nắm cát rời.
Phải không sợ những tiếng nói phản đối, không sợ luận điệu cổ hủ, cứ để họ tung chiêu, rồi để nhiều nữ tử hơn nữa đường đường chính chính thắng họ.
Ta nói một mạch trôi chảy, chỉ thấy uất khí hai kiếp đều tan biến. Tận nhân sự, tri thiên mệnh, ta không còn gì hối tiếc.