Chương 14 - Người Đưa Đò Tình Thân
Chúng tôi đi xem phim, đi siêu thị, đi mua hoa.
Con bé chọn cho tôi một thỏi son.
Tôi nói: “Mẹ ngần này tuổi rồi còn bôi son làm gì.”
Con bé nhét thỏi son vào tay tôi.
“Mẹ mới bao nhiêu tuổi chứ?”
“Đừng lúc nào cũng sống như chiếc khăn mặt cũ của nhà người ta.”
Tôi bị con bé chọc cười.
Về đến nhà, tôi soi gương tô một chút.
Màu son không đậm, nhưng lại khiến cả người toát lên sức sống.
Tối chồng đi làm về, liếc nhìn tôi mấy lần liền.
Tôi hỏi: “Anh nhìn cái gì?”
Anh nói: “Nhìn đẹp.”
Mặt tôi nóng râm ran.
Bao năm qua củi gạo dầu muối và giường bệnh đã bào mòn khiến tôi quên mất bản thân mình cũng cần được người khác nhìn ngắm.
Giờ được anh khen một câu đẹp, tôi thế mà lại có chút muốn khóc.
Nửa tháng sau, tôi đến viện dưỡng lão thăm mẹ chồng.
Bà đang ngồi bên cửa sổ, đắp trên người chiếc chăn mỏng sạch sẽ.
Hộ lý đang xoa bóp ngón tay cho bà.
Thấy tôi, hốc mắt bà lập tức đỏ hoe.
“Con đến rồi.”
Tôi đặt mấy chiếc bánh ngọt mềm mại mang theo lên bàn.
“Mẹ ăn ít thôi, kẻo nghẹn.”
Bà gật đầu.
“Mẹ biết rồi.”
Hộ lý cười nói: “Bà cụ cứ nhắc mãi, bảo lúc trước con dâu thứ chăm sóc chu đáo lắm.”
Tôi không nói gì.
Mẹ chồng hơi chột dạ nhìn tôi.
Đợi hộ lý đi chỗ khác, bà mới thì thầm: “Mẹ không cố ý nhắc tên con trước mặt người ngoài đâu.”
“Không sao đâu mẹ.”
Bà cúi đầu.
“Bây giờ mẹ mới biết, sự chu đáo cũng tốn sức lực nhường nào.”
“Trước kia mẹ cứ tưởng, con làm tốt, là việc con nên làm.”
“Sau này đổi người rồi, mẹ mới nhận ra, trên đời này làm gì có chuyện nên làm.”
Tôi phóng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Gió lướt qua ngọn cây, lá khẽ rung rinh.
Bà lại nói: “Hôm đó mẹ nói con là con dâu.”
“Mẹ nói sai rồi.”
Tôi quay đầu lại.
Nước mắt mẹ chồng tuôn rơi.
“Con còn giống con gái mẹ hơn cả con gái ruột.”
Nếu câu nói này lọt vào tai tôi sớm hơn mấy năm, có lẽ tôi đã khóc.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ đưa cho bà tờ khăn giấy.
“Mẹ, đừng so sánh.”
“Ai là ai, thì cứ theo trách nhiệm của người nấy mà làm.”
Bà ngẩn người, rồi chậm rãi gật đầu.
“Con nói đúng.”
Lúc tôi về, bà kéo ống tay áo tôi lại.
“Lần sau con còn đến không?”
Tôi đáp: “Rảnh con sẽ đến.”
Lần này, bà không còn nhắc lại chuyện bảo tôi về nhà nữa.
Bà chỉ buông tay ra, khẽ nói: “Con cũng phải sống thật tốt nhé.”
18
Một năm sau, mẹ chồng đã có thể vịn tay vịn đứng lên một lát.
Đứng không được lâu, tối đa mười mấy giây.
Nhưng mỗi lần bà đứng lên được, đều hệt như vừa đánh thắng một trận lớn.
Bố chồng đếm số bên cạnh.
“Một, hai, ba.”
Đến mười, mồ hôi vã ra như tắm trên trán mẹ chồng.
Bà ngồi phịch xuống xe lăn, thở hổn hển, nhưng lại nhoẻn miệng cười.
“Hôm nay đứng lâu hơn hôm qua được hai cái.”
Lúc tôi đến thăm bà, vừa hay chứng kiến được cảnh tượng này.
Chị chồng cũng ở đó.
Chị cầm chiếc khăn bông, cúi người lau mồ hôi cho mẹ.
Động tác chưa tính là thuần thục, nhưng không còn hời hợt nữa.
Chị nhìn thấy tôi, trên mặt hiện lên nét ngại ngùng.
“Thím đến rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Mẹ chồng tươi cười vẫy tay.
“Vợ thằng hai, mau nhìn xem, mẹ đứng được rồi này.”
Tôi bước đến.
“Con thấy rồi, tốt lắm mẹ ạ.”
Bà như một đứa trẻ vừa được khen ngợi, đôi mắt sáng rực rỡ.
Chị chồng vắt lại chiếc khăn, nhỏ giọng kể: “Hộ lý bảo, tập thêm nửa năm nữa, có khi vịn tay đi được mấy bước.”
Chồng tôi đứng ngay cạnh tôi, bảo: “Cứ từ từ thôi mẹ.”
Mẹ chồng nhìn chúng tôi, bỗng lên tiếng: “Hôm nay các con đều ở đây, mẹ có chuyện muốn nói.”
Bố chồng lập tức khẩn trương.
“Lại khó chịu ở đâu à?”
Mẹ chồng lắc đầu.
“Không phải.”
Bà bảo bố chồng lấy ra một tệp tài liệu từ trong túi xách.
Đó là bản sắp xếp tài sản và việc dưỡng lão mới.
Cái mặt bằng đã sang tên lại đó, tiền thuê nhà tiếp tục dùng làm chi phí dưỡng lão.
Cái còn lại vẫn thuộc về chị chồng.
Số tiền tiết kiệm còn lại đứng tên bố mẹ chồng, sau này trước tiên dùng để dưỡng lão trị bệnh cho ông bà.
Nếu còn dư, mới chia đều cho các con.
Dòng cuối cùng của tệp tài liệu còn có một câu.
Việc chăm sóc hàng ngày không chỉ định con dâu gánh vác nữa, mọi con cái thi hành theo đúng thỏa thuận.
Mẹ chồng nhìn tôi.
“Lần này, mẹ nghĩ thông suốt rồi.”
“Đồ đạc cho ai, không nên chỉ xem ai khóc to hơn.”
“Người ta có mệt hay không, cũng không nên chỉ xem ai nói nhiều hơn.”
Chị chồng cúi gầm mặt, không hề phản bác.
Bố chồng thở dài một tiếng.
“Trước kia bố mẹ hồ đồ.”
Chồng tôi bảo: “Chuyện qua rồi thì đừng bới móc lại nữa.”
Tôi nhìn anh.
Anh lập tức bồi thêm một câu: “Nhưng quy củ thì không được phá vỡ.”
Tôi mỉm cười.
Anh cũng cười.
Mẹ chồng vươn tay ra, muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi đưa tay ra.
Bàn tay bà vẫn gầy gò, nhưng lòng bàn tay lại ấm áp.
“Vợ thằng hai, mẹ nợ con một lời xin lỗi chính thức.”
Bà chầm chậm nói: “Bao năm qua làm con phải chịu oan ức rồi.”
Căn phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng.
Ánh nắng ngoài cửa sổ in từng vệt từng vệt nhỏ trên sàn nhà.
Tôi nắm lấy tay bà, trong lòng không hề gợn sóng to gió lớn.
Những đêm thức trắng đó, đôi bàn tay chai sần, những lời nói bị nuốt ngược vào trong, sẽ không vì một câu xin lỗi mà biến mất hoàn toàn.