Chương 5 - Người Đón Sân Bay

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cũng một mình, cũng rạng sáng, cũng gọi xe về nhà.”

“Có một lần gặp tài xế xe dù, vali bị giật, tay bị cứa chảy máu.”

“Còn có một lần máy bay gặp nhiễu động mạnh, mặt nạ dưỡng khí bung xuống.”

“Những chuyện này anh ấy đều không biết. Vì khi đó anh ấy đang đón cô.”

Tưởng Mạn im lặng rất lâu.

Sau đó cô ta gửi đến một tin nhắn thoại, giọng hơi run.

“Chị dâu, em thật sự không biết. Việt Việt chưa từng nói với em là chị cũng thường xuyên bay. Em cứ tưởng chuyến bay của chị đều là ban ngày. Nếu em biết, em sẽ không để anh ấy lần nào cũng đến đón em đâu.”

Dừng vài giây, lại thêm một tin nhắn thoại.

“Nhưng chị dâu… vậy sau này chuyến bay của em phải làm sao? Em thật sự rất sợ đi một mình.”

Tôi nhìn tin nhắn thoại đó rất lâu.

Phản ứng đầu tiên của cô ta là thật sự không biết.

Phản ứng thứ hai là: vậy sau này ai sẽ đi đón cô ta?

“Tưởng Mạn, cô có thể tự gọi xe. Giống như tôi đã gọi một trăm linh chín lần.”

Tối đó, chị Chu gọi điện.

“Vãn Vãn, Tưởng Mạn gọi cho Trình Việt rồi, nói sau này không cần cậu ấy đón sân bay nữa.”

“Trình Việt phản ứng thế nào?”

“Cậu ấy im lặng rất lâu, rồi nói một câu: Là lỗi của anh, từ đầu đến cuối đều là lỗi của anh.”

Chị Chu thở dài.

“Vãn Vãn, em thật sự không định cho cậu ấy một cơ hội sao?”

“Chị Chu, em đã chờ một trăm linh chín chuyến bay. Mỗi lần hạ cánh, em đều đứng thêm một phút ở cửa đến, xem anh ấy có đến không.”

“Một trăm linh chín lần, không một lần nào.”

“Em đã không muốn chờ nữa rồi.”

8

“Xin chào, cho hỏi Lâm Vãn có ở đây không?”

Giọng Trình Việt vang lên ở quầy lễ tân công ty.

Ngày thứ bảy ở thành phố mới, anh tìm đến.

Tôi ngồi ở chỗ làm, qua cửa kính nhìn thấy anh.

Anh gầy đi, râu chưa cạo, quầng mắt thâm xanh Trong tay cầm một túi giấy.

Cô bé lễ tân nhìn tôi. Tôi lắc đầu.

“Hôm nay chị Lâm không có ở công ty.”

“Không có? Khi nào cô ấy về?”

“Cái này tôi không rõ lắm. Hay anh để lại đồ?”

Anh đứng một lúc, lấy một thứ từ trong túi giấy đặt lên quầy lễ tân.

“Phiền cô chuyển cho cô ấy.”

Anh đi rồi.

Lễ tân mang món đồ đến cho tôi.

Một chiếc gối cổ màu xanh đậm, không có bất kỳ chữ cái nào.

Trong hộp có kẹp một tờ giấy.

“Anh đi ba cửa hàng mới mua được loại mút hoạt tính như em từng nói. Xin lỗi, muộn bốn năm.”

Bốn năm trước, tôi nói muốn một chiếc gối cổ, anh nói không cần thiết.

Bốn năm sau, anh chạy qua ba cửa hàng.

Nhưng tai trái của tôi đã vì những chuyến bay dài không có gối cổ mà bị tổn thương.

Tôi đặt gối cổ vào ngăn kéo, tiếp tục làm việc.

Năm giờ chiều, đồng nghiệp Tiểu Triệu chạy qua.

“Chị Lâm dưới lầu có một người đàn ông cứ đứng mãi ở sảnh. Bảo vệ hỏi anh ta tìm ai, anh ta nói chờ người.”

Tôi đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.

Trình Việt đứng ngoài cửa xoay ở sảnh, tay đút túi quần, liên tục nhìn điện thoại.

“Người quen à?”

“Ừ.”

“Cần em giúp chị đuổi đi không?”

“Không cần, chị tự xuống.”

Tôi đi thang máy xuống lầu, đẩy cửa xoay ra ngoài.

Anh lập tức ngẩng đầu.

“Lâm Vãn.”

“Sao anh tìm được đến đây?”

“Anh hỏi người trong công ty em.”

Anh nhìn tôi, môi mấp máy, giống như đã chuẩn bị rất nhiều lời, nhưng một câu cũng không nói ra được.

“Em gầy đi rồi.” Cuối cùng anh chỉ nói vậy.

“Anh cũng vậy.”

“Em biết anh đến đây bằng cách nào không?” Anh đột nhiên nói. “Chuyến bay đêm lúc một giờ sáng. Đến nơi không ai đón, anh gọi xe công nghệ ở sân bay.”

“Tài xế hỏi anh đi đâu, anh nói khách sạn. Ông ấy hỏi muộn thế này còn đi công tác một mình à, anh nói ừ.”

“Xe chạy bốn mươi phút, trên đường gần như không có xe nào. Anh ngồi ở ghế sau nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nghĩ đến em.”

“Một trăm linh chín lần em đều về nhà như vậy.”

Giọng anh bắt đầu run.

“Anh chỉ ngồi một lần đã thấy không chịu nổi. Em đã ngồi một trăm linh chín lần.”

“Trình Việt…”

“Để anh nói hết.” Anh ngắt lời tôi. “Sau khi đến khách sạn, anh không ngủ được. Anh nhớ chuyện em từng gặp tài xế xe dù giật vali, em trốn trong nhà vệ sinh nửa tiếng.”

“Nửa tiếng. Em một mình trốn trong nhà vệ sinh sân bay nửa tiếng.”

“Còn anh khi đó đang làm gì? Anh đang giúp Tưởng Mạn sửa ống nước, lấy bưu kiện, làm những chuyện cô ấy hoàn toàn có thể tự làm.”

Mắt anh đỏ lên.

“Lâm Vãn, lúc mặt nạ dưỡng khí trên máy bay bung xuống, em đã nghĩ gì?”

Ánh nắng chiếu lên gương mặt anh. Trong mắt anh có thứ gì đó tôi chưa từng nhìn thấy.

“Em đã nghĩ đến anh.”

Cơ thể anh khẽ lảo đảo.

“Em nghĩ, nếu còn sống để hạ cánh, nếu anh đến đón em, em sẽ không đi nữa.”

“Nhưng anh không đến. Anh đang đi đón Tưởng Mạn.”

Anh đứng tại chỗ, không nói được lời nào.

Rất lâu sau, anh khàn giọng hỏi:

“Nếu anh đã đến thì sao? Nếu rạng sáng hôm đó anh đi đón em thì sao?”

“Vậy bây giờ em sẽ không đứng ở đây.”

“Xin lỗi.”

“Em biết.”

“Em có thể…”

“Không thể.”

Tôi quay người đi vào trong.

“Lâm Vãn.”

“Trình Việt, về đi. Ký thỏa thuận rồi gửi cho em.”

“Anh không ký.”

Tôi dừng bước.

“Anh không ký, em cũng sẽ không về.”

“Vậy anh sẽ ở đây chờ.”

“Tùy anh.”

9

“Anh ta thật sự đứng dưới lầu cả đêm à?”

Sáng hôm sau, Tiểu Triệu mặt đầy kinh ngạc.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)