Mẹ chồng chê ta mang dáng dấp tiểu nương, ta quay đầu liền đem mỹ thiếp dâng cho cha chồng.
Ta xuất thân phủ Quốc công, nhưng lại do tiểu nương nuôi lớn.
Mẹ chồng thường bảo ta học theo lối nhỏ nhen của thân mẫu, không thể bước lên mặt bàn được.
Muốn nhét cô cháu gái bên ngoại vào phủ, làm quý thiếp cho phu quân ta.
“Dẫu sao con cũng là tiểu thư xuất thân cao môn, còn bé gái tên là Băng Đình kia là cháu xa bên ngoại của ta, lại là biểu muội của A Hằng, chịu làm thiếp đã là thiệt thòi. Con nên có chút khí độ của con cháu thế gia mới phải.”
“Chớ có học theo mẹ ruột con, cái kiểu tiểu thiếp đó chẳng ra thể thống gì!”
Ta thuận theo ý bà, đưa cô cháu gái yếu ớt không gánh nổi việc gì kia – Tô Băng Đình – vào phủ, còn cố tình an bài nàng ta ở Mai Uyển, cách thư phòng cha chồng chỉ một bức tường.
“Muội muội Băng Đình có lẽ chưa hay, Lão hầu gia thương nhất là trưởng tử do chính thê sinh ra, cái tước vị ấy… e là chưa biết sẽ về tay ai.”
“Phu quân ta lại chẳng nên thân, ta cũng phiền lòng lắm, đang không có ai trò chuyện, muội tới thật đúng lúc.”
Nhìn nụ cười trên mặt Tô Băng Đình thoắt cái đông cứng lại, ta khẽ cong môi.
Nữ tử xuất thân cỏ dại muốn gì, ta còn chẳng rõ sao…
Bình luận