Chương 5 - Người Đàn Ông Trong Làng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chi Chi, bố con đang họp, con ở bên đó thích nghi thế nào rồi?”

Nghe giọng bà ta là tôi thấy buồn nôn.

Còn muốn xem trò cười của tôi à, đừng hòng.

“Tôi tốt lắm!”

“Ở đây núi tốt, nước tốt, đàn ông cũng tốt.”

“Nhân lúc tôi không có ở đây, bà mau đi chữa chứng vô sinh đi, sống với bố tôi bao nhiêu năm rồi mà chẳng có động tĩnh gì, người không biết còn tưởng hai người theo chủ nghĩa yêu tinh thần đấy.”

Tô Tình tức đến đổi cả giọng:

“Thẩm Nam Chi——”

Tôi cúp máy cái rụp.

Trong lòng thấy sảng khoái hẳn lên.

10

Chưa đầy nửa tháng.

Sơn lại về rồi.

Lần này là do tôi gọi anh về.

Tôi đến núi chỉ mang theo hai cái vali.

Một cái nhét đầy sô cô la.

Một cái toàn là váy hè xinh đẹp.

Đến lúc bà dì cả ghé thăm mà tôi lật tung cả vali vẫn không thấy băng vệ sinh đâu, tôi sững ra.

Tôi nhớ rất rõ là mình có mang mà.

Chắc chắn là Tô Tình làm.

Ăn ở kém một chút tôi còn nhịn được.

Nhưng cái này thì tôi không nhịn nổi dù chỉ một chút.

Tôi đe dọa bố, nếu còn không cho tôi về nhà thì tôi sẽ châm lửa đốt cả cái thôn này.

Ông biết tôi thật sự làm được.

Vừa mắng tôi té tát, vừa sắp xếp người gửi đồ tiếp tế cho tôi.

Nhưng nước xa không cứu được lửa gần.

Quần của tôi sắp hết để thay rồi.

Bà Giang nhờ người nhắn cho Sơn, bảo anh mua ít băng vệ sinh từ trấn về.

Tôi ở trong nhà chửi rủa Tô Tình và bố mình.

Một bên hết nhìn ra con đường nhỏ ngoài cửa sổ, mong Sơn mau chóng quay lại.

Lúc anh về đến nhà.

Tôi chỉ còn đúng chiếc quần cuối cùng.

Sơn vừa bước vào nhà vừa thở hổn hển.

Không nói một lời, anh ném cho tôi một cái túi nilon đen.

Rồi quay người định đi luôn.

Tôi vội vàng gọi anh lại:

“Ê! Sơn!”

“Anh có thể chạy thêm một chuyến nữa, mua giúp tôi vài cái quần lót được không?”

Sơn quay lưng về phía tôi, vành tai đỏ bừng.

Đây là lần đầu tiên anh nói nhanh đến vậy——

“Trong túi đấy.”

Nói xong anh đã biến mất.

Tôi xé túi ra xem.

Dưới một đống đồ dùng ban ngày ban đêm, tôi lôi được ra một gói quần lót.

Bằng cotton.

Lại còn được đóng gói riêng.

Hu hu, ân nhân.

11

Lúc tôi thay xong quần áo đi ra ngoài, Sơn đang ngồi xổm bên giếng giặt quần áo.

Quả nhiên anh rất chăm chỉ.

Vừa về đến nhà là làm việc ngay.

Nể tình anh đã cứu nguy kịp lúc.

Tôi chủ động đi tới bắt chuyện với anh.

“Sơn, mấy thứ vừa mua lúc nãy hết bao nhiêu tiền? Anh ghi lại đi, cộng luôn với đống đồ lặt vặt lần trước, lúc tôi đi sẽ trả lại cho anh.”

Anh nghe thấy giọng tôi thì cơ bắp trên cánh tay căng lên, giặt càng nhanh hơn.

Tôi nhìn hoa ren lộ ra trong chậu, thấy hơi quen mắt.

Trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác chẳng lành.

“Sơn, anh đang giặt quần áo của ai thế?”

Thấy tôi đi tới, sống lưng Sơn cứng đờ.

Tôi nhìn sắc mặt anh có gì đó không ổn.

Cúi xuống nhìn vào trong chậu, mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tôi giơ tay tát anh một cái.

“Biến thái!”

Mấy bộ quần áo dơ đó, tôi đã vứt sang một bên, định lát nữa ném luôn rồi.

Không ngờ anh vừa về đã mang đi giặt giúp tôi!

Đóng cửa lại, tôi mắng anh suốt nửa tiếng trong phòng:

“Ai bảo anh giặt?! Đã hỏi ý tôi chưa?”

“Lại còn giặt tay nữa! Mẹ tôi còn chưa từng giặt cho tôi bao giờ!”

Sơn cúi đầu, mặt đỏ gay.

“Xin lỗi.”

“Tôi sợ cô không quen mặc loại kia, mà loại cô đang mặc cũng không mua được, nên tôi muốn giúp cô giặt sạch, sau này còn có thể mặc tiếp.”

“Là tôi mạo phạm rồi.”

“Xin lỗi.”

Anh xin lỗi từng câu từng chữ, khiến cơn giận của tôi cứng rắn nuốt ngược trở lại.

Tôi ngẩng cổ cứng đờ mà cố cãi:

“Vậy tôi có thể tự giặt mà!”

“Nước giếng lạnh quá……”

Một câu khiến tôi cứng họng.

Anh tốt bụng giúp tôi.

Tôi còn tát anh một cái.

Ngược lại, anh còn phải liên tục xin lỗi tôi.

Hu hu……

Sao anh lại lương thiện thế chứ?

Làm tôi cứ như phản diện vậy!

Tôi nhìn nghiêng mặt Sơn, thầm nghĩ——

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)