Chương 4 - Người Đàn Ông Trong Làng
Theo phản xạ, tôi thò tay lấy con dao găm giấu ở phía bên kia gối.
Đâm mạnh tới.
“Là tôi——”
Cổ tay bị nắm chặt.
Sức của đối phương rất lớn.
Tiếng mưa quá to, đầu óc tôi ù ù, căn bản không nhớ nổi anh ta là ai.
Mắt thấy không thoát được.
Tôi bật người dậy, dùng hai chân quặp lấy cổ anh ta, siết chặt không buông.
Sức phản kháng của người kia, bỗng nhiên yếu hẳn đi.
Trong bóng tối, một tia sét xé ngang trời.
Tôi nhìn rõ một đôi mắt sáng.
“Thẩm Nam Chi, là tôi.”
8
Mưa đập rào rào lên cửa sổ.
Trong căn phòng, tiếng thở dốc nặng nề quấn lấy nhau.
Lẫn trong đó là mồ hôi nóng hầm hập, cùng mùi rượu thuốc nồng đậm.
Nhịp tim ồn ào dần dần trở lại bình tĩnh.
Vì cơn ác mộng, tôi suýt nữa làm anh bị thương.
Tôi buông chân ra, kéo lại váy, cực kỳ mất tự nhiên mà xin lỗi:
“Xin lỗi.”
“Nhưng anh không nên lại gần tôi như vậy——”
“Không sao.”
Anh đưa tay xoa cổ, ho khẽ mấy tiếng.
Rồi như không có chuyện gì, anh quay về bên cửa sổ, lặng lẽ nằm xuống.
Phản ứng bình thản của anh, ngược lại khiến tôi thấy áy náy.
Ban ngày anh đã bị tôi đánh cho một gậy.
Ban đêm lại suýt bị tôi đâm bị thương.
Nếu ai đối xử với tôi như vậy, tôi chắc chắn sẽ băm chết người đó.
Vậy mà anh lại chẳng hề có chút cáu giận nào.
Tôi nằm trằn trọc một lúc, thật sự không ngủ được.
Trong núi chẳng có gì giải trí, buồn chán đến phát bực.
Tôi lại hỏi anh:
“Này, anh ngủ rồi à?”
“… Chưa.”
“Giận rồi?”
“Không.”
“Chơi với tôi một lát đi.”
“…”
Lại không nói gì nữa.
Trong phòng yên tĩnh lại, ngoài cửa sổ có một tia chớp lóe lên.
Chiếu sáng bóng dáng nghiêng nghiêng của anh.
Vai rộng eo thon, chân lại dài thẳng.
Tôi chợt nhớ đến cảnh anh bị ướt hồi ban ngày.
Ánh mắt không tự chủ mà rơi xuống phần eo bụng anh.
Sơn trông không tệ, vóc người cũng rất đáng xem.
Tôi không nhịn được tám chuyện:
“Này, mẹ anh nói anh không có bạn gái, thật hay giả vậy?”
Bóng đen trên mặt đất không nhúc nhích.
Tôi sốt ruột:
“Hỏi anh đấy, nói đi chứ.”
Một lúc lâu sau, anh mới ậm ừ đáp:
“Không có.”
Tôi kinh ngạc nói:
“Có phải vì anh đen quá nên không ai thèm không?”
Sơn: “…”
Tôi an ủi anh:
“Thật ra kiểu người như anh ở ngoài vẫn rất được yêu thích đấy!”
“Bạn trai kiểu trung khuyển da ngăm, chậc, còn hấp dẫn hơn mấy tên mặt trắng nhiều.”
“Nhưng tôi không thích yêu người nhỏ tuổi hơn, tôi có một cô bạn thích.”
“À, nói đến chuyện này thì thật ra bố tôi làm cũng không ra gì.”
“Đã quẳng tôi vào núi cải tạo rồi, để công bằng thì đáng lẽ cũng phải đón anh về nhà tôi chứ.”
Tôi líu lo nói một tràng dài.
Sơn không đáp lại một tiếng.
Tôi liếc anh một cái.
“Sao không thèm để ý người ta thế?”
Sơn: “… ngủ rồi.”
9
Ngày hôm sau trời tạnh mưa.
Lúc tôi thức dậy, Sơn đã đi rồi.
Tôi hỏi vu vơ một câu: “Vậy lần sau anh ấy về khi nào?”
Bà Giang nói là phải đến tháng sau.
Tôi gật đầu.
Sau khi chân khỏi, tôi bắt đầu loanh quanh khắp thôn.
Nói chuyện được với hầu hết mọi người.
Bình thường còn giúp bà Giang làm chút việc đồng áng.
Lại kèm bọn trẻ trong thôn học bài.
Đến cuối tuần, đám trẻ dẫn tôi ra mương bắt cá mò tép, trèo cây hái hoa hái quả.
Bà Giang bảo tôi tính tình tốt, một chút cũng không kiêu.
Rất được người ta quý mến.
Hừ, nếu bố tôi nghe được câu này thì ông có vui không?
Chắc là không.
Từ sau khi Tô Tình gả vào nhà tôi, tôi chưa từng nghe ông khen tôi nữa.
Lúc nào cũng bắt bẻ đủ kiểu.
Chê tôi bướng bỉnh, không có phép tắc.
Đi đâu cũng gây chuyện, còn cãi lại người lớn.
Làm ông mất mặt.
Nói đi nói lại, cũng chỉ vì hôm cưới của ông, tôi không chịu nghe lời ông, không gọi Tô Tình một tiếng mẹ.
Nghĩ đến bà ta là tôi lại bực bội.
Tôi gọi cho bố một cuộc, định làm bộ ngoan ngoãn, bảo ông đón tôi về.
Ai ngờ người nghe máy lại là Tô Tình.