Chương 3 - Người Đàn Ông Trong Làng
Cái gì cũng dùng loại tốt nhất.
Bao gồm cả thủ đoạn.
6
Đêm qua cả đêm không ngủ, vốn chỉ định nằm một lát thôi.
Không ngờ vừa ngủ dậy đã thấy trời tối đen kịt.
Bụng đói cồn cào, tôi chạy ra bếp.
Sơn đang cầm xẻng xào nấu trong chảo.
Mùi thơm ngào ngạt.
Bà Giang nhắc tôi sắp có mưa to, bảo tôi đóng kín cửa sổ.
Tôi nhìn bầu trời đen sì, trong lòng nặng nề khó chịu.
Từ nhỏ đến lớn, tôi ghét nhất là ngày mưa.
Ẩm ướt, âm u, không thấy mặt trời.
Sơn thấy tôi đứng ngẩn ra.
Anh múc thức ăn xong, quay người đi ra khỏi bếp.
Anh vừa đi thì mưa liền đổ xuống.
Mưa mùa hè là kiểu người nóng tính.
Lộp bộp lộp bộp như muốn nện chết người ta mới chịu thôi.
Đợi anh chạy vội về bếp, người đã ướt sũng.
Tóc ngắn sau khi bị ướt dựng lên trên đầu như con nhím.
Nước mưa theo trán, theo xương mày của anh, từng giọt từng giọt trượt xuống.
Áo phông trắng bị ướt đẫm, dán chặt lên người.
Vai rộng eo thon.
Đường nét cơ bắp rõ ràng, nhìn là biết có lực.
Chậc.
May mà nền tảng anh tốt.
Không thì bộ dạng ướt như chuột lột này chắc chắn xấu chết đi được.
Sơn nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm không kiêng nể gì.
Anh lặng lẽ quay người, tiện tay lấy khăn lau mặt.
Rồi lại xào thêm một món cà chua trứng.
Rắc hành lá xanh mướt lên trên, mùi thơm càng thêm hấp dẫn.
Nói thật lòng, tay nghề nấu nướng của Sơn ngon hơn bà Giang nhiều.
Ở nhà có đến tám đầu bếp, tôi vẫn ba ngày hai bữa lật bàn như thường.
Tối nay ăn với một đĩa khoai tây xào chua cay, tôi ăn liền một bát cơm đầy.
Ăn của người ta thì ngắn miệng, trên bàn ăn tôi khen anh nấu ăn giỏi.
“Sau này vợ anh có phúc rồi, anh chăm chỉ làm việc, lại nấu ăn ngon, cô ấy gả vào đây chẳng phải làm gì cả.”
“Bà cũng tốt nữa, đến mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu cũng không có, sung sướng thật đấy!”
Bà Giang nghe xong cười ầm lên.
“Ôi dào, thằng con trai nhà bà cái gì cũng tốt, chỉ là không biết nói mấy lời hay ho dỗ mấy cô gái thôi.”
“Trong thôn có không ít nhà muốn đến làm mai cho nó, mà nó cứ như cái cọc gỗ ấy, ba gậy đánh không ra được một tiếng.”
“Một mối cũng chẳng thành!”
Tôi vừa cười vừa nhìn Sơn.
Anh cúi đầu ăn cơm, ăn rất nhanh.
Như thể không nghe thấy mấy lời trêu chọc của chúng tôi.
Đến tối, vấn đề đến rồi.
Nhà trưởng thôn tổng cộng chỉ có hai phòng ngủ.
Một phòng là của vợ chồng bà Giang ngủ.
Còn một phòng, trước đây là của Sơn.
Giờ bị tôi chiếm mất rồi.
Ban đầu Sơn nói sẽ trải tạm một cái chăn nằm dưới đất một đêm.
Nhưng mưa quá lớn, nền nhà chính giữa phòng khách ẩm ướt, căn bản không thể ngủ được.
Bà Giang bảo Sơn với ông Giang chen nhau ngủ một phòng.
Tôi nhớ lại tiếng ngáy của ông Giang đêm qua to chẳng khác gì sấm rền.
Cân nhắc một lúc, tôi quyết định giữ Sơn lại.
Cửa vừa đóng lại, tôi bắt đầu phân chia “ranh giới”:
“Anh ngủ dưới đất, không có ý kiến gì chứ?”
Anh không hé răng.
Anh cuộn chiếu lại, trải ở cạnh cửa, nằm thẳng đơ.
Tôi vẫn không yên tâm, lại hỏi anh:
“Này, tối anh sẽ không lén trèo lên giường ngủ đấy chứ?”
Anh trở mình, lần này quay lưng hẳn về phía tôi.
Tôi đặt cây chày xuống, thở phào một hơi.
7
Quả nhiên trời mưa là không may mắn.
Vừa nhắm mắt, tôi lại mơ thấy những cảnh tượng không sao quên được.
Ngực như bị đè một tảng đá.
Toàn thân quấn đầy rong nước.
Tôi bị một sức nặng vô hình kéo tuột xuống, chìm sâu hơn nữa dưới đáy nước.
Trên mặt nước, lửa cháy ngập trời.
Nhà bị cháy rồi.
Mà mẹ vẫn còn đang ngủ trưa.
Tôi vùng vẫy thế nào cũng không bơi lên được.
Tôi gào khản cả cổ, gần như xé nát cuống họng, nước tràn vào cổ họng, chẳng phát ra được tiếng nào.
Cái cảm giác bất lực ấy, cùng nỗi sợ hãi đến cùng cực.
Tôi hít mạnh một hơi rồi bừng tỉnh.
Vừa mở mắt ra đã thấy bên giường có một bóng đen đang ngồi.