Chương 6 - Người Đàn Ông Trong Làng
Chắc chắn bố tôi đã nhờ người xem bát tự của anh, biết anh khắc tôi.
Nếu không thì khắp Trung Quốc có biết bao nhiêu vùng núi, sao cứ phải gửi tôi tới đúng chỗ này chứ?!
Tôi hít sâu một hơi, tự ép mình bình tĩnh lại.
“Thôi.”
“Nãy tôi ra tay đánh anh, tôi cũng không đúng.”
“Xin lỗi.”
Sơn chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt mang theo vài phần kinh ngạc.
“Khô, không sao.”
Tôi quay lưng đi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Không thể không thừa nhận, mưu tính của bố tôi đúng là rất độc.
Chiêu lấy nhu khắc cương này.
Ông thắng rồi.
12
Vì chuyện này, không khí giữa tôi và Sơn trở nên kỳ quặc.
Buổi tối anh nấu xong cơm, vội vàng muốn đi.
Bà Giang không hiểu.
“Sao lại vội đi thế? Sắp mưa rồi đấy!”
“Lại như lần trước, ngủ tạm trong phòng Chi Chi một đêm, sáng mai hẵng về.”
Anh không nói gì.
Cầm áo mưa lên, lặng lẽ đi ra ngoài cửa.
Tôi biết, anh là vì thấy ngượng.
Tôi cũng ngượng.
Nhưng mùa hè mưa nhiều, đường núi ban đêm khó đi.
Lỡ xảy ra chuyện gì……
Tôi sẽ mang tội lớn.
Trong lòng tôi đang giằng co, có nên cùng bà Giang khuyên anh ở lại hay không.
Hôm nay nếu không phải vì giúp tôi mang đồ về, anh vốn chẳng cần về nhà.
Nói đi nói lại vẫn là tại tôi cả.
Tôi lại một lần nữa nhượng bộ, bước ra khỏi phòng nói:
“À thì…… tối nay anh vẫn ngủ cùng tôi đi.”
Vừa ngẩng đầu lên, người đã đi xa tít rồi.
Mưa bụi mờ mịt.
Bóng lưng gầy gò ấy đã dần trở nên nhòe đi.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Không sao nói rõ được cảm giác nặng nề trong lòng này là vì đâu.
Chẳng được bao lâu, mưa bắt đầu lớn hơn.
Tôi chợt nhớ lúc anh đi hình như không mang ô.
Lục tung trong nhà một hồi, cuối cùng chỉ tìm được một chiếc áo mưa.
Còn tỏa ra mùi khó ngửi.
Từ đây đến trấn còn phải đi ba mươi dặm đường, lại không có đèn đường.
Anh sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Càng nghĩ tôi càng sốt ruột, vơ lấy đèn pin, chui áo mưa vào người.
Xông thẳng vào màn mưa.
13
Anh mới đi không lâu.
Tôi men theo con đường nhỏ chạy về phía trước, nhưng thế nào cũng không thấy bóng người.
Mưa đập vào mặt, trên người dâng lên một luồng lạnh buốt.
Tôi nhỏ giọng càm ràm:
“Người ta đều có hai chân, sao anh chạy nhanh thế chứ?”
“Mẹ kiếp! Không phải là rơi xuống mương rồi đấy chứ?”
“Có ngã chết cũng không thể tính lên đầu tôi đâu nhé!”
Ông Giang đã nằm bẹp trên giường rồi, nếu Sơn lại nằm bẹp trên giường nữa.
Bà Giang biết sống thế nào đây?
Cứ tìm kiểu này cũng không phải cách.
Tôi dứt khoát hít một hơi thật sâu rồi hét lớn:
“Sơn——”
“Đợi tôi với—— tôi đệt!!”
Dưới chân tôi trượt một cái, cả người ngã nhào xuống bùn.
Đau đến mức tôi hít khí liên tục.
Mất một lúc lâu tôi mới chống tay xuống đất, ngồi dậy được.
Hai đầu gối vừa đỏ vừa sưng, còn rỉ máu.
Lòng bàn tay cũng bị trầy rách một mảng lớn.
“Mẹ kiếp! Sao tôi lại xui xẻo thế này?!”
Thương đàn ông, đúng là chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nếu tôi không ra ngoài tìm Sơn, sao lại ngã thành thế này?
Giờ đầu gối đau đến mức đứng dậy cũng không nổi.
Đèn pin cũng bị hất văng ra ngoài.
Tôi tuyệt vọng đến mức chỉ muốn giết người trong cơn mưa lớn.
Bỗng nhiên, từ xa truyền tới một giọng nói không chắc chắn:
“Thẩm Nam Chi?”
Mắt tôi sáng lên, vội vàng vẫy tay:
“Sơn! Tôi ở đây!”
14
Lúc Sơn đạp xe xuất hiện.
Biểu cảm trên mặt tôi cực kỳ đặc sắc.
Anh dừng xe lại.
Nhặt chiếc đèn pin rơi trên đất lên.
Nhìn rõ vết thương trên chân tôi, sắc mặt anh biến đổi.
“Cô muốn đi đâu? Sao lại ngã thành thế này?”
Tôi nhìn anh, khóe miệng giật giật:
“Hóa ra anh có xe.”
Thế tôi vừa vung hai chân chạy theo ở phía sau, tính là gì?
Sơn chẳng nói chẳng rằng, bế tôi từ dưới đất lên.
“Xe là mượn.”
Nói rồi anh lại ngồi xổm xuống, dùng đèn pin soi đầu gối tôi.
Mày anh nhíu chặt lại.
“Đi bệnh viện đi, lỡ gãy xương thì phiền lắm.”