Chương 2 - Người Chị Lạnh Lùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chị đặt quả trứng chiên trước mặt Đông Đông Cà rốt và dưa chuột thái sợi được bày trong hai chiếc đĩa nhỏ.

Tôi đứng bên khung cửa ngăn cách phòng khách và nhà bếp.

Bóng của tôi bị ánh đèn trần kéo dài trên sàn nhà.

Đông Đông ăn một miếng trứng, ngẩng đầu nhìn thấy tôi.

Đôi đũa trong tay cô bé khựng lại.

Sau đó, cô bé nghiêng đầu hỏi chị:

“Chị Dao Dao, sao nó vẫn còn ở đây?”

“Ăn đi.”

Chị không quay đầu.

Đông Đông khẽ co vai, vành mắt đột nhiên đỏ lên.

“Em… Em tưởng nó chỉ ở lại một đêm rồi sẽ đi…”

Giọng nói rất nhỏ, rất mềm, giống một chú mèo con đang chịu ấm ức.

Chị quay lại nhìn Đông Đông rồi nhìn tôi.

“Em sang bên kia đợi một lát.”

Chị nói với tôi.

Tôi không biết “bên kia” là ở đâu.

Tôi nhìn quanh phòng khách, lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống góc ngoài cùng của sofa.

Khi ngồi xuống, tôi cố thu người lại thật nhỏ.

Sofa rất mềm.

Ở nhà dì Hai, tôi chưa từng được ngồi sofa. Dì Hai nói sofa dành cho người trong nhà, mà tôi không được tính là người trong nhà. Sau đó tới nhà chú Ba, nhà chú có một chiếc sofa cũ nhưng anh họ luôn ngồi trên đó chơi điện tử nên tôi không dám lại gần.

Chiếc sofa này thật sự rất mềm.

Tôi đặt tay lên đệm, khẽ sờ thử.

Dưới đầu ngón tay là lớp vải nhung mịn, hơi lạnh lại hơi trơn.

Trong bếp, chị múc thêm nửa bát cháo cho Đông Đông.

“Ăn chậm thôi. Không ai tranh với em.”

Đông Đông khẽ nói:

“Chị, em không muốn người khác chạm vào Thỏ Thỏ của em.”

Khi nói đến “người khác”, cô bé hơi nghiêng đầu, liếc về phía tôi.

Cái liếc ấy rất nhanh.

Suýt nữa tôi không nhận ra.

“Không ai động vào đồ của em.”

Chị vỗ nhẹ lưng Đông Đông.

Sau khi ăn xong, chị dọn bát đũa, Đông Đông chạy về phòng thay quần áo.

Trên bàn ăn có thêm một bát cháo và một đĩa dưa muối.

Chị đẩy chúng tới đầu bên kia của bàn.

“Lại ăn đi.”

Tôi bước tới.

Cháo đã không còn nóng lắm. Dưa muối là dưa chuột ngâm tương, được thái miếng to nhỏ không đều.

Không có trứng.

Không có cà rốt, không có dưa chuột thái sợi.

Không sao cả.

Có cháo để uống đã rất tốt rồi.

Ở nhà chú Ba, đôi khi suốt cả buổi sáng tôi không có gì để ăn.

Tôi bưng bát lên uống một ngụm.

Là cháo trắng, mang theo vị ngọt nhè nhẹ của gạo.

Rất ngon.

Tôi uống rất nhanh, sợ cháo nguội sẽ càng không ngon, cũng sợ chị ghét tôi ăn chậm.

Uống xong, tôi tự rửa bát đũa.

Tôi lau khô bát rồi đặt trở lại tủ. Tôi đã lén quan sát vị trí chị thường đặt bát.

Sau đó tôi đi lấy cây lau nhà.

Khi tôi đang lau sàn, Đông Đông đi ra khỏi phòng.

Cô bé đã thay một chiếc áo nỉ sạch sẽ, tóc được cài bằng một chiếc kẹp hình nơ.

Cô bé đi đến bên cạnh tôi.

Đứng lại.

Tôi dừng cây lau nhà, mỉm cười với cô bé.

“Chào bạn, mình tên Bùi Tuế Tuế. Bạn tên là gì?”

Cô bé nhìn về phía nhà bếp.

Chị không có ở đó.

Sau đó cô bé thu ánh mắt về, nhìn vào mặt tôi.

Ánh mắt ấy hoàn toàn khác với lúc ngồi trên bàn ăn.

Không còn vành mắt đỏ.

Cũng không còn giọng nói mềm mại.

Đôi mắt cô bé trở nên yên tĩnh và lạnh nhạt.

Giống như đang nhìn một thứ chắn đường.

“Cậu không được gọi chị ấy là chị.”

Cô bé nói.

Giọng nói cũng không còn mềm mại.

“Chị ấy là chị của tôi. Không phải chị của cậu.”

Tay tôi nắm cán cây lau nhà, các khớp ngón tay co chặt.

“Nhưng chị ấy… là chị ruột của mình…”

Đông Đông nghiêng đầu, ánh mắt nhìn tôi giống như đang nhìn một đứa trẻ rất ngốc.

“Chị ấy không muốn làm chị của cậu. Cậu không nhận ra sao?”

Môi tôi khẽ động.

Nhưng không nói được gì.

Đông Đông quay người bỏ đi.

Đi được mấy bước, cô bé lại dừng lại, quay đầu nói:

“Cậu đừng chạm vào Thỏ Thỏ của tôi.”

Sau đó, cô bé đóng cửa phòng bằng một tiếng “cạch”.

Tôi đứng một mình giữa phòng khách. Lòng bàn tay nắm cán cây lau nhà đã đổ mồ hôi.

Cổ họng lại bắt đầu ngứa.

Tôi vùi mặt vào tay áo, cố che tiếng ho.

Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.

Mũi hơi cay.

Nhưng tôi không khóc.

【Cô bé chỉ đang sợ hãi. Đông Đông chỉ sợ tôi cướp mất đồ của cô bé. Khi còn nhỏ, tôi cũng sợ người khác lấy mất ảnh của mình nên tôi hiểu cô bé. Cô bé không cố ý.】

Tôi tiếp tục lau nhà.

Vừa lau vừa trò chuyện với mẹ trong lòng.

【Mẹ, nhà chị còn có một bạn nhỏ tên Đông Đông Hình như cô bé không thích con lắm. Nhưng không sao, sau này con đối xử tốt với cô bé hơn một chút, cô bé sẽ thích con.】

Cây lau nhà lướt qua cửa phòng Đông Đông.

Bên dưới khe cửa hắt ra một vệt sáng màu cam.

Là ánh sáng của chiếc đèn bàn hình thỏ con.

Tôi ngồi xổm xuống, lau thật sạch đoạn sàn nhỏ trước khe cửa.

Chương 3

Ngày thứ ba sống ở nhà chị.

Tôi phát hiện ra một vài quy tắc.

Đông Đông ngồi cạnh chị khi ăn cơm. Tôi ngồi đối diện.

Đông Đông ngồi trên sofa xem tivi. Tôi ngồi dưới đất.

Không phải chị quy định.

Là do tôi tự sắp xếp.

Tôi ngồi dưới đất sẽ yên tâm hơn. Nếu chẳng may chạm vào Thỏ Thỏ của Đông Đông trên sofa thì không tốt.

Mỗi sáng trước khi đi làm, chị đều xoa đầu Đông Đông.

Chị nói với Đông Đông:

“Ngoan ngoãn ở nhà nhé.”

Còn với tôi, chị nói:

“Đừng tùy tiện động vào đồ đạc.”

Tôi cảm thấy điều này rất hợp lý.

Đông Đông đã sống ở đây rất lâu, chị hiểu cô bé, biết cô bé sẽ không tùy tiện động vào đồ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)