Chương 3 - Người Chết Không Thể Quên
Cố Thừa Duật ngẩng lên.
“Anh thật sự không đi tìm Nam Kiều sao?”
Ánh mắt tôi cũng rơi lên mặt anh.
Anh im lặng một lúc.
“Không tìm.”
Trình Niệm Vy còn muốn nói gì đó.
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng cười.
“Tìm ai?”
Hạ Lâm đẩy cửa bước vào.
Anh ta vừa uống rượu, trên người còn phảng phất mùi cồn.
Nhìn thấy Trình Niệm Vy, anh ta nhướng mày.
“Vẫn chưa về à?”
Trình Niệm Vy cười.
“Về ngay đây.”
Sau khi cô ấy rời đi, Hạ Lâm mới ngồi xuống đối diện Cố Thừa Duật.
“Lại cãi nhau với chị dâu à?”
Cố Thừa Duật không để ý.
Hạ Lâm tự lấy một chai nước.
“Mấy ngày rồi?”
“Bốn ngày.”
Bốn ngày trong miệng anh là tính từ đêm chúng tôi cãi nhau và tôi rời khỏi nhà.
Còn tôi đã chết được ba ngày.
Động tác uống nước của Hạ Lâm khựng lại.
“Lâu vậy?”
Cố Thừa Duật cúi đầu xem tài liệu.
“Cô ấy thích làm loạn thì cứ để cô ấy làm.”
“Không phải.”
Hạ Lâm bật cười.
“Trước đây hai người cãi nhau, chẳng phải hôm sau chị dâu tự về sao?”
Tay lật tài liệu của Cố Thừa Duật hơi dừng lại.
Tôi cũng dừng lại.
Đúng vậy.
Trước đây luôn là tôi về trước.
Cho dù rõ ràng không phải lỗi của mình.
Tôi vẫn không thích để căn nhà lạnh lẽo.
Lâu nhất một lần.
Tôi cố được hai ngày.
Tối ngày thứ ba vẫn tự xách cháo ở quán Cố Thừa Duật thích về nhà.
Khi ấy anh tựa trên sofa.
Nhìn thấy tôi chỉ nói một câu.
“Cuối cùng cũng chịu về rồi?”
Tôi còn cười.
Cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ giữa vợ chồng.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ chính vì tôi đã quay về quá nhiều lần, Cố Thừa Duật mới thật sự tin rằng cho dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ quay về.
Hạ Lâm đá nhẹ chân bàn anh.
“Muốn tôi nói thì lần này cậu cứ nhịn.”
“Đừng hễ có chuyện là đi dỗ.”
“Chị dâu biết chắc hai người rồi sẽ làm hòa nên mới dám mặc kệ cậu lâu như thế.”
Cố Thừa Duật ngẩng mắt.
“Bao giờ tôi dỗ cô ấy?”
“Được được, cậu không dỗ.”
Hạ Lâm bật cười.
“Đều là chị dâu tự quay về, được chưa?”
Cố Thừa Duật không nói gì.
Vài giây sau, anh lại cầm điện thoại lên.
Tên tôi vẫn nằm đầu danh sách.
Lần này ngón tay anh đã ấn vào khung chat.
Tôi bất giác tiến lại gần.
Ô nhập tin nhắn phía dưới trống không.
Chỉ cần anh gõ một chữ.
Cho dù chỉ hỏi:
【Ở đâu?】
Tôi cũng nghĩ.
Cố Thừa Duật.
Anh hỏi đi.
Ít nhất hãy để tôi biết.
Những năm qua tôi không thật sự yêu mình thành một trò cười.
Nhưng anh nhìn rất lâu.
Cuối cùng vẫn không gửi gì cả.
Hạ Lâm ở bên cạnh cười.
“Đúng thế.”
“Cứ giữ vững.”
“Nhiều nhất hai ngày nữa, chị dâu chắc chắn sẽ tự về.”
Cố Thừa Duật úp điện thoại xuống bàn.
Giọng thờ ơ.
“Cô ấy thích về hay không thì tùy.”
Vừa dứt lời.
Chiếc điện thoại công việc trên bàn bỗng rung lên.
Cố Thừa Duật cau mày cầm lên.
Là thông báo từ khóa cửa thông minh ở nhà.
【22:46, Thẩm Túc đã vào nhà.】
Thẩm Túc.
Bố tôi.
Sắc mặt Cố Thừa Duật lập tức trầm xuống.
Hạ Lâm cũng nhìn thấy.
“Chú Thẩm?”
“Muộn thế này chú ấy đến nhà cậu làm gì?”
Cố Thừa Duật nhìn chằm chằm thông báo.
Một lúc lâu sau, anh cười lạnh.
“Còn biết bảo bố cô ấy tới.”
Anh đứng dậy, cầm chìa khóa xe.
“Tôi muốn xem.”
“Lần này cô ấy định làm loạn đến mức nào.”
Tôi lơ lửng sau lưng anh.
Nhưng lần đầu tiên không cảm thấy vui vì cuối cùng anh cũng chịu về nhà.
Bởi vì chỉ có tôi biết.
Bố tôi đến đó.
Không phải để chống lưng cho tôi.
Mà để đón con mèo tôi đã nuôi bảy năm.
Và…
Mang đi những đồ vật tôi sẽ không bao giờ dùng đến nữa.
4
Cố Thừa Duật lái xe rất nhanh suốt đường về.
Hai mươi phút sau, xe dừng trong hầm để xe.
Anh thậm chí không lấy áo khoác, lập tức bước vào thang máy.
Tôi theo sau.
Trong gương không có bóng của tôi.
Chỉ phản chiếu khuôn mặt u ám của Cố Thừa Duật.
Con số thang máy liên tục tăng lên.
Anh đột nhiên lấy điện thoại.
Mở WeChat của tôi.
Khung chat vẫn trống.