Chương 2 - Người Biến Hình Trong Đêm Tối
Nhưng Quý Thanh Nguyên lại có thể giúp Sổ Sinh Tử tránh được sự dò xét ấy.
Đúng lúc tôi còn đang suy nghĩ, Ôn Uyển và ông Quý bị tiếng động đánh thức, lần lượt chạy tới.
– Bao Bao, xảy ra chuyện gì vậy?
Ôn Uyển nhỏ giọng hỏi.
Tôi không trả lời, chỉ nhìn sang ông Quý đang đầy vẻ tức giận rồi nở một nụ cười vô cùng tàn nhẫn.
3
– Quý Thanh Nguyên, hay để tôi giúp anh nhé?
Ba người có mặt đồng loạt nhìn về phía tôi.
– Giúp anh trở thành một con quái vật thật sự.
Ông Quý tức giận quát:
– Cô bé này nói năng kiểu gì vậy? Tôi nể cô là bạn của Uyển Uyển nên mới không tính toán, vậy mà nửa đêm cô còn xông vào phòng con trai tôi…
Tôi cắt ngang lời ông ta:
– Ông muốn hắn đứng dậy không?
Ông Quý khựng lại:
– Cô có thể giúp Thanh Nguyên đứng lên sao?
Từ sau khi Quý Thanh Nguyên mắc bệnh, hai chân hắn đã không thể đi lại.
Ông Quý thử đủ mọi cách mà vẫn không thể giúp hắn hồi phục, đương nhiên cũng không tin tôi làm được.
– Đơn giản lắm, tìm một bát máu tới đây là được.
– Máu gì?
– Máu gì cũng được, heo, dê, gà đều được. Đương nhiên, máu người là tốt nhất.
Ông Quý rõ ràng không tin:
– Tôi chưa từng nghe nói máu có thể chữa bệnh, lại còn là máu người!
Tôi bình thản đáp:
– Có tin hay không, thử là biết. Chỉ cần một bát máu, con trai ông có thể đứng dậy ngay bây giờ.
Ông Quý do dự.
Dù sao thử một lần, cho dù không thành công cũng chẳng gây tổn thất gì.
Quý Thanh Nguyên nhận ra cha mình đã dao động, vội lên tiếng ngăn cản:
– Ba! Ba đừng tin cô ta!
Tôi không nói gì, chỉ đầy hứng thú nhìn ông Quý.
Tôi biết ông ta sẽ đồng ý.
Con người mà, thứ khó chống lại nhất chính là cám dỗ.
– Được, tôi lập tức sai người chuẩn bị máu.
Cuối cùng, ông Quý vẫn đi tìm máu.
Quý Thanh Nguyên còn muốn gọi cha mình lại nhưng bị tôi ngăn cản.
– Đừng giãy giụa nữa. Anh sẽ nhanh chóng biết hiện tại mình là thứ gì.
Tôi cười khẩy:
– Đời này tôi ghét nhất những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Quý Thanh Nguyên, anh hết lần này đến lần khác giúp nó chạy thoát. Hiện giờ tôi rất tức giận. Chọc giận tôi thì phải trả giá.
Quý Thanh Nguyên hoảng hốt:
– Rốt cuộc cô là ai?
– Anh sẽ sớm biết thôi.
Ông Quý hành động rất nhanh, chỉ vài phút sau đã mang đến một bát máu.
– Gà vừa giết trong bếp, máu mới lấy ra.
Ông ta đưa bát máu cho tôi.
Tôi nhận lấy rồi đi tới trước mặt Quý Thanh Nguyên.
– Uống đi.
Quý Thanh Nguyên không nhúc nhích.
Tôi trực tiếp bóp miệng hắn, cưỡng ép đổ máu vào.
– Cô làm gì vậy!
Tiếng quát của ông Quý vừa vang lên, Quý Thanh Nguyên đã uống được mấy ngụm máu, lập tức đứng bật dậy rồi đẩy mạnh tôi ra.
– Đồ điên!
Quý Thanh Nguyên đứng dưới đất, tức giận nhìn tôi.
Ông Quý và Ôn Uyển lại kinh ngạc nhìn hắn:
– Thanh Nguyên, chân của con…
Tôi cười lạnh:
– Chẳng phải đã đứng lên rồi sao?
Quý Thanh Nguyên rõ ràng cũng sững sờ, ngơ ngác nhìn xuống đôi chân mình.
Tôi bước đến bên cạnh hắn, hạ giọng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy:
– Từ ngày số mệnh bị thay đổi, anh đã bắt đầu dị biến. Anh không thể ăn thức ăn của con người, chỉ có thể uống máu để duy trì sự sống. Vì一直 không uống máu nên cơ thể anh ngày càng suy yếu, hai chân cũng không thể đứng lên.
– Vốn dĩ nếu anh tiếp tục không uống máu, vẫn có thể cầm cự với thân phận con người thêm một thời gian. Nhưng hôm nay tôi đã cho anh uống rồi.
Tôi cười nhạt:
– Từ nay, anh sẽ không thể chống lại sự cám dỗ của máu nữa. Ban đầu là máu động vật, sau đó sẽ thèm khát máu người. Cuối cùng, anh sẽ biến thành một con quái vật chỉ muốn hút máu người.
Tôi lùi lại vài bước, nhìn thẳng vào mắt Quý Thanh Nguyên.
– Đến nước này rồi, anh vẫn không chịu giao nó ra sao?
Quý Thanh Nguyên rõ ràng hiểu tôi đang nói gì, nhưng vẫn cố chấp im lặng.
– Tôi không biết cô đang nói gì.
– Được! Tốt lắm!
Tôi xoay người bỏ đi.
– Anh đã đứng lên được rồi, nơi này không còn việc của chúng ta nữa. Ôn Uyển, về ngủ!
4
Khi tôi và Ôn Uyển đi đến cửa, tôi vẫn dừng bước.
Tôi quay đầu nhìn Quý Thanh Nguyên.
– Đúng rồi, quên nói cho anh biết. Anh tưởng không giao nó ra là đang bảo vệ nó sao? Anh đang hại nó đấy.
– Ý cô là gì?
Nghe nhắc đến Sổ Sinh Tử, Quý Thanh Nguyên không giả vờ nữa, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
– Nó không giống người anh em tốt của mình. Bút Phán Quan lợi dụng lòng ích kỷ của con người để mượn số mệnh. Số mệnh được mượn vốn không hề thay đổi, chỉ chuyển từ người này sang người khác.
– Nhưng anh thì khác. Nó đã sửa đổi mệnh phổ, thay đổi số mệnh của anh. Mệnh số đều do trời định. Một khi bị sửa đổi, kẻ ra tay sẽ phải chịu sự trừng phạt của Thiên đạo.
– Trừng phạt gì?
– Không biết anh có phát hiện không, sau khi sửa số mệnh cho anh, nó sẽ trở nên vô cùng đau đớn, giống như bị thiêu trong lửa.
Tôi cười lạnh:
– Đó chính là sự trừng phạt của Thiên đạo. Kẻ nào cố tình vi phạm quy tắc của trời đất nhất định sẽ bị Thiên đạo hủy diệt. Hiện giờ, ngày nào nó cũng phải chịu hình phạt thiêu đốt.
– Dần dần, cả thể xác lẫn linh hồn của nó sẽ bị đốt sạch, cho đến khi hóa thành tro bụi.
– Không thể nào!
Quý Thanh Nguyên hoảng loạn, còn tôi lại bật cười.
Xem ra Sổ Sinh Tử chưa từng để hắn biết mình đang chịu đau đớn.
Hai người họ thật biết nghĩ cho nhau.
– Nhưng nếu nó biến mất thì lại có lợi cho anh. Bởi một khi Sổ Sinh Tử bị hủy, số mệnh được ghi trên đó sẽ không thể sửa đổi nữa. Anh sẽ sống mãi theo vận mệnh nó đã viết cho anh.
Mãi mãi…
Sống với thân phận một con quái vật, chẳng phải người cũng chẳng phải quỷ.
– Cô đang lừa tôi!
Quý Thanh Nguyên nổi giận:
– Không phải như vậy! Nó không nói với tôi như thế!
– Xem ra anh không muốn nó biến mất. Nếu không muốn, vậy hãy dẫn nó đến tìm tôi. Trên đời này, chỉ có tôi mới giúp được nó.
– Rốt cuộc cô là ai?
Tôi phất tay.
Một kết giới lập tức dựng lên xung quanh.
Quý Thanh Nguyên, Ôn Uyển và ông Quý đều bị cố định tại chỗ, màu sắc trên người biến mất, chỉ còn lại hai màu đen trắng.
Chỉ mình tôi vẫn có thể cử động, cũng là người duy nhất còn mang màu sắc.
Tôi nhấc chân bước trở lại căn phòng.
– Ta chính là Diêm La Điện thứ năm, Bao Minh.
– Ngươi tự ý sửa đổi số mệnh, làm trái Thiên đạo. Nếu còn không chịu hiện thân, mọi hậu quả ngươi tự gánh lấy!
Nói xong, tôi quay lại cửa, đưa tay chộp một cái.
Mọi thứ lập tức trở về bình thường.
– Nó biết tôi là ai. Tôi chờ hai người đến tìm.
5
Sau khi trở về phòng, tôi ngủ một giấc ngon lành.
Đến khi tỉnh lại, tôi thấy Ôn Uyển đang nằm sấp bên giường.
– Mới sáng sớm, cô làm gì vậy?
– Anh Thanh Nguyên tìm cô. Tôi thấy cô đang ngủ nên bảo anh ấy đợi cô tỉnh rồi nói.
Tôi gật đầu.
Người sốt ruột trong chuyện này không phải tôi, mà là Quý Thanh Nguyên và Sổ Sinh Tử.
Ôn Uyển làm rất tốt. Trước đó khi tôi chủ động tìm đến, họ không chịu hợp tác. Bây giờ họ đã sốt ruột, đương nhiên phải theo thời gian của tôi.
– Bận cả đêm, bụng đói rồi. Đi ăn trước đã.
Ôn Uyển gật đầu, dẫn tôi đến phòng ăn.
Thấy chúng tôi đi ra, Quý Thanh Nguyên định lên tiếng nhưng tôi không để ý đến hắn.
Đến phòng ăn, người làm mang bữa sáng lên. Tôi chậm rãi ngồi ăn.
Quý Thanh Nguyên tức giận:
– Đã đến lúc nào rồi mà cô còn có tâm trạng ăn sáng!
Tôi giả vờ như không nghe thấy.
Bất kể lúc nào cũng phải ăn cơm.
Có thực mới vực được đạo, bỏ một bữa là bụng đói cồn cào.
– Tiểu Thôi biến mất rồi! Tối qua nó vẫn không chịu thừa nhận, nhưng tôi nhìn thấy trên người nó có vết thương do bị lửa thiêu nên biết cô nói đúng. Tôi muốn dẫn nó đến tìm cô, nhưng nó không chịu rồi bỏ chạy!