Chương 3 - Người Biến Hình Trong Đêm Tối
– Ồ.
Tôi gật đầu, tiếp tục ăn.
– Cô không sốt ruột chút nào sao? Chẳng phải cô đến để bắt nó à? Nó chạy rồi mà cô không đi tìm sao?
– Thật ra chỉ cần ở cùng một nơi, bất kể nó trốn đâu tôi cũng tìm được.
Tôi đặt thức ăn xuống, nhìn Quý Thanh Nguyên.
– Nhưng sự tồn tại của anh khiến tôi không thể cảm nhận được nó. Bây giờ anh có thể nói cho tôi biết chưa? Anh đã làm cách nào để che giấu khí tức của nó, giúp nó thoát khỏi cảm nhận của tôi?
– Tôi không biết.
– Quý Thanh Nguyên, đến nước này rồi anh vẫn muốn giấu sao?
Quý Thanh Nguyên vừa bất lực vừa cay đắng:
– Tôi thật sự không biết. Tối qua nó đột nhiên chạy về, nói cô đang đuổi theo. Sau khi biến về nguyên hình, nó được tôi giấu trong chăn. Tôi cũng không biết tại sao cô không phát hiện ra.
Cái gì?
Tối qua Sổ Sinh Tử vẫn luôn nằm trên giường!
Lần này đến lượt tôi kinh ngạc.
Rõ ràng nó ở ngay trước mặt, chỉ cách một lớp chăn, tại sao tôi lại không cảm nhận được?
Không đúng.
Sổ Sinh Tử không thể thoát khỏi cảm nhận của tôi.
Tôi nhìn Quý Thanh Nguyên.
Chỉ có một khả năng.
Bản thân Quý Thanh Nguyên có năng lực che giấu khí tức Minh giới.
Tôi đưa tay nắm lấy tay hắn, nhắm mắt cảm nhận kiếp trước và kiếp này.
Tôi nhìn thấy những lần luân hồi của hắn.
Nhìn thấy quá khứ của hắn.
Cũng nhìn thấy thân phận thật sự!
Tôi lập tức rút tay lại, sợ mình bị cuốn vào nhân quả của hắn.
Quý Thanh Nguyên lại là một vị A La Hán chuyển thế.
A La Hán muốn tu thành Phật pháp Đại thừa, cần nhập phàm luân hồi.
Trước kiếp này, Quý Thanh Nguyên đã luân hồi chín đời.
Đây là kiếp cuối cùng.
Theo mệnh phổ, đáng lẽ sau khi chết hắn phải trở về Phạm Thiên phương Tây.
Nhưng Sổ Sinh Tử gây ra chuyện này, khiến thân thể Quý Thanh Nguyên không thể chết đi, đồng thời làm lỡ thời cơ hắn trở về đắc đạo.
Nếu tôi không đến, đợi Phật Tổ bên Phạm Thiên phương Tây phát hiện có điều bất thường rồi phái người tới, kết cục của Sổ Sinh Tử chắc chắn còn thảm hơn người anh em tốt Bút Phán Quan.
Không chỉ vậy.
Một khi Phật giáo nhúng tay vào, chuyện này sẽ không còn đơn giản là Sổ Sinh Tử phản bội bỏ trốn.
Mà sẽ trở thành tranh chấp giữa Minh giới và Phật giáo.
Minh giới không quản lý tốt người của mình, khiến Phật tử không thể trở về đúng vị trí.
Phật giáo nhất định sẽ gây khó dễ cho Minh giới.
À, quên chưa nói.
A La Hán cũng chính là thứ người thường gọi là Phật tử.
Nhân gian vẫn luôn tâng bốc mấy thứ như “Phật tử giới quyền quý kinh thành”, tôi cứ tưởng chỉ là chiêu trò.
Không ngờ thật sự có Phật tử!
6
Thấy vẻ mặt tôi nghiêm trọng, Quý Thanh Nguyên khó hiểu hỏi:
– Có chuyện gì sao?
– Muốn cứu Sổ Sinh Tử thì phải nhanh lên. Đợi đám người Tây Thiên phát hiện có điều bất thường, đến lúc đó ngay cả tôi cũng không cứu được nó!
Phật quang trên người Quý Thanh Nguyên đã ngăn cản tôi cảm nhận Sổ Sinh Tử.
Bây giờ đã tìm ra nguyên nhân, chỉ cần xử lý Quý Thanh Nguyên là có thể tìm được Sổ Sinh Tử.
Tôi ngửa lòng bàn tay, vô số minh khí trào ra.
Tôi ngưng tụ minh khí thành vật thật, hóa thành một dải lụa đen tuyền.
– Ôn Uyển, buộc dải lụa này lên người Quý Thanh Nguyên. Sau đó hai người ở yên đây, không được đi đâu cả.
Dải lụa do minh khí của tôi hóa thành có thể tạm thời ngăn cách Phật quang trên người Quý Thanh Nguyên.
Tôi bảo Ôn Uyển buộc là vì muốn giảm bớt tiếp xúc với hắn.
Ôn Uyển là con người, nếu dính chút Phật quang của Quý Thanh Nguyên thì sau này sẽ gặp may mắn.
Nhưng một khi tôi dính phải, nếu bị Minh giới hoặc Tây Thiên phát hiện thì có miệng cũng không giải thích rõ.
Không còn cách nào.
Ai bảo trước kia tôi từng phạm sai lầm, lại là một tội nhân có thân phận đặc biệt chứ?
Sau khi Ôn Uyển buộc xong, tôi bắt đầu cảm nhận khí tức của Sổ Sinh Tử.
Nó vẫn còn trong biệt thự.
Khí tức tuy yếu nhưng tôi cảm nhận được, nó chưa rời đi.
Tôi lần theo khí tức từng chút một, cuối cùng tìm thấy Sổ Sinh Tử trong tầng hầm.
Vừa nhìn thấy tôi, nó lập tức muốn chạy, nhưng bị tôi đánh một chưởng bay vào tường, không thể nhúc nhích.
– Điện hạ tha mạng!
Sổ Sinh Tử dường như rất nhát gan, vừa kêu vừa khóc, trông vô cùng tủi thân.
– Đừng gào nữa. Người không biết còn tưởng kẻ phạm lỗi là ta.
Bị tôi quát một câu, nó lập tức im bặt.
Nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, nước mắt chực rơi, trông đáng thương vô cùng.
Khác với Bút Phán Quan, hóa thân của Sổ Sinh Tử là một thiếu niên.
Nhìn giống học sinh cấp ba.
Đứng cạnh nó, tôi lại giống một tên ác bá chuyên bắt nạt người khác.
Tôi dùng minh khí trói Sổ Sinh Tử, đưa nó đến trước mặt Quý Thanh Nguyên.
Vừa nhìn thấy nó, Quý Thanh Nguyên lập tức xông tới:
– Tiểu Thôi! Cậu thế nào rồi? Có sao không?
Sổ Sinh Tử lắc đầu, định mở miệng nhưng sợ hãi nhìn tôi một cái rồi lại không dám nói.
Tôi bực bội lên tiếng:
– Đừng lề mề nữa, mau giải quyết chuyện này đi.
Cứ kéo dài thêm, người Tây Thiên mà tới thì thật sự phiền phức.
– Cô muốn làm gì?
Quý Thanh Nguyên chắn trước mặt Sổ Sinh Tử, cảnh giác nhìn tôi.
Hắn thấy Sổ Sinh Tử sợ tôi nên tưởng tôi sẽ làm hại nó.
Tôi cũng lười giải thích, trực tiếp kéo Sổ Sinh Tử lại, vén áo nó lên, để lộ những vết sẹo trước ngực.
Những vết bỏng ghê người khiến Quý Thanh Nguyên không đành lòng nhìn tiếp, Ôn Uyển cũng giật mình hoảng sợ.
– Điều anh nên lo lúc này là tôi sẽ không làm gì mới đúng.
Tôi cười lạnh:
– Nó chỉ thay đổi số mệnh của anh. Nếu tôi không làm gì, cứ mặc cho nó bị Thiên đạo hủy diệt, người chịu ảnh hưởng cũng chỉ có anh và nó. Đến lúc đó tôi quay về Minh giới làm lại một cuốn Sổ Sinh Tử mới, cùng lắm bắt Thôi Giác thức đêm tăng ca, chép lại toàn bộ mệnh phổ. Chuyện này vốn chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.
Quý Thanh Nguyên tin lời tôi, quay sang hỏi Sổ Sinh Tử:
– Tiểu Thôi, cô ấy nói thật sao?
Sổ Sinh Tử chột dạ, cúi đầu không dám nói.
– Tôi đang hỏi cậu đấy, câm rồi sao?
– Tôi đang nói chuyện với cậu ấy, cô hung dữ cái gì!
Quý Thanh Nguyên che chở Sổ Sinh Tử như bảo vệ con nhỏ, hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
Sắc mặt tôi cũng chẳng tốt hơn.
Vốn là một chuyện rất đơn giản, bây giờ lại dính đến Tây Thiên, chính tôi cũng đang sốt ruột.
Nhưng tôi còn không thể nổi giận với Quý Thanh Nguyên.
Hắn sắp trở về Tây Thiên rồi. Lỡ đắc tội với hắn, hắn chạy đến trước mặt Phật Tổ cáo trạng, đám người Minh giới lại có cớ quản tôi.
Đúng là phiền phức!
7
– Thanh Nguyên, không được vô lễ với điện hạ.
Sổ Sinh Tử kéo áo Quý Thanh Nguyên, muốn chắn trước mặt hắn. Nhưng vừa nhìn tôi lại sợ, chỉ có thể co người, cố gắng lấy hết can đảm nói chuyện.
– Điện hạ, tất cả đều là lỗi của tôi, không liên quan đến Thanh Nguyên. Anh ấy không biết gì cả. Người muốn phạt thì phạt tôi, tuyệt đối đừng làm hại anh ấy!
Sổ Sinh Tử tủi thân cầu xin.
Tôi sa sầm mặt, không nói gì.
Nó không biết thân phận của Quý Thanh Nguyên, còn tưởng tôi thật sự có thể làm hại hắn.
Quý Thanh Nguyên hỏi:
– Sao cậu phải sợ cô ấy đến vậy? Rốt cuộc cô ấy là ai? Còn cậu đã giấu tôi chuyện gì? Đến nước này rồi vẫn không định nói sao?
Xem ra Sổ Sinh Tử chưa nói thật với Quý Thanh Nguyên.
Đến giờ hắn vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
– Để tôi nói.
Tôi lên tiếng:
– Tiểu Thôi trước mặt anh không phải con người, mà chính là Sổ Sinh Tử của Minh giới. Nó tình cờ hóa hình, nhưng sau khi hóa hình lại bỏ trốn khỏi Minh giới, chạy đến nhân gian.
– Tôi không bỏ trốn!
Sổ Sinh Tử muốn giải thích nhưng bị tôi cắt ngang:
– Chuyện đó lát nữa hỏi ngươi.