Chương 1 - Người Biến Hình Trong Đêm Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

 

– Ôn Uyển, nhà bạn cô lớn thật đấy!

 

Tôi bước vào nhà của người giàu nhất kinh thành, không khỏi cảm thán khoảng cách giàu nghèo ở nhân gian quá lớn.

 

Hoa khôi Ôn Uyển từng bị chính anh trai ruột dùng phù mượn danh để cướp tuổi thọ. Sau đó, tôi giúp cô ấy giành lại số mệnh, khiến người anh trở về với tuổi thọ ngắn ngủi vốn có, đồng thời xử lý cây bút Phán Quan đứng sau gây chuyện.

 

Sau sự việc ấy, chúng tôi trở thành bạn tốt.

 

Sau khi thu phục bút Phán Quan, Thôi Giác nói với tôi rằng Sổ Sinh Tử cũng đã thất lạc. Vì vậy, tôi ở lại nhân gian để điều tra tung tích của nó.

 

Không ngờ Ôn Uyển đột nhiên tìm đến, nói rằng một người bạn ở kinh thành của cô ấy mắc bệnh, nghi ngờ có tà vật quấy phá nên muốn nhờ tôi giúp đỡ.

 

Vốn dĩ tôi không định xen vào, nhưng đúng lúc Thôi Giác truyền tin, nói rằng đã dò được khí tức của Sổ Sinh Tử tại kinh thành.

 

Đằng nào tôi cũng phải đến kinh thành bắt Sổ Sinh Tử, tiện thể giúp bạn của Ôn Uyển cũng không sao.

 

Ôn Uyển là con gái của người giàu nhất thành phố nơi chúng tôi sống.

 

Người bạn ở kinh thành của cô ấy cũng là con trai nhà giàu nhất. Sau khi cậu ta mắc bệnh, cha cậu đã tìm khắp bác sĩ trong và ngoài nước nhưng không ai phát hiện ra vấn đề, vì thế mới bắt đầu nghi ngờ có tà ma.

 

Ông ta tìm kiếm khắp nơi những kỳ nhân dị sĩ có thể trừ tà cho con trai.

 

Khi tôi và Ôn Uyển đến, trong biệt thự đã có không ít đạo sĩ ở lại.

 

Nhà giàu nhất họ Quý nhìn thấy Ôn Uyển thì mỉm cười:

 

– Uyển Uyển đến rồi à? Cháu tới thăm Thanh Nguyên sao?

 

Quý Thanh Nguyên là con trai của ông ta.

 

Ôn Uyển gật đầu:

 

– Bác Quý, cháu nghe nói anh Thanh Nguyên bị bệnh nên đặc biệt đến thăm. Đây là bạn cháu, Bao Minh. Cô ấy lợi hại lắm, nhất định có thể giúp được anh Thanh Nguyên.

 

Vừa nói, Ôn Uyển vừa kéo tôi tới.

 

Ông Quý nhìn tôi một cái, sắc mặt vẫn không thay đổi:

 

– Bạn của Uyển Uyển cũng chính là bạn của nhà họ Quý. Cần thứ gì cứ nói với quản gia.

 

Ông ta thấy tôi còn nhỏ nên không tin tưởng, chỉ khách sáo ngoài miệng mà thôi.

 

Ôn Uyển còn muốn nói thêm nhưng bị tôi kéo lại. Tôi lắc đầu ra hiệu cho cô ấy đừng lên tiếng.

 

Đúng lúc này, người làm đẩy Quý Thanh Nguyên ra ngoài.

 

Sắc mặt hắn trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.

 

Dường như hắn rất sợ ánh nắng. Rèm cửa trong biệt thự đều được kéo kín, rõ ràng đang là ban ngày nhưng bên trong lại sáng đèn khắp nơi.

 

– Thanh Nguyên, Uyển Uyển đến thăm con này.

 

Ông Quý gọi con trai tới.

 

– Anh Thanh Nguyên! Anh thấy trong người thế nào rồi?

 

– Uyển Uyển, lâu rồi không gặp.

 

Mấy người họ bắt đầu hỏi han nhau.

 

Chỉ có tôi nhìn chằm chằm Quý Thanh Nguyên, sắc mặt dần trầm xuống.

 

Ngay khi bước vào căn nhà này, tôi đã phát hiện khí tức của tà vật.

 

Mãi đến lúc nhìn thấy Quý Thanh Nguyên, tôi mới nhận ra…

 

Tà vật duy nhất trong căn nhà này chính là hắn!

 

Quản gia sắp xếp phòng cho chúng tôi.

 

Vừa vào phòng, Ôn Uyển lập tức hỏi:

 

– Bao Bao, sắc mặt cô không ổn lắm. Cô nhìn ra điều gì rồi sao?

 

– Cô và Quý Thanh Nguyên là bạn, có thể sắp xếp để tôi gặp riêng hắn không?

 

Ôn Uyển gật đầu:

 

– Tôi sẽ nói với bác Quý rằng tôi muốn đến thăm anh Thanh Nguyên, cô đi cùng tôi là được.

 

Không nói nhiều, Ôn Uyển nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa rồi dẫn tôi đến gặp Quý Thanh Nguyên.

 

Vừa nhìn thấy hắn, nghi ngờ trong lòng tôi càng sâu hơn.

 

Thông qua đôi mắt hắn, tôi nhìn thấy số mệnh của hắn.

 

Hắn là con người.

 

Một con người sao có thể biến thành tà vật?

 

Kỳ lạ hơn là theo số mệnh, hiện tại hắn đáng lẽ đã là người chết!

 

Quý Thanh Nguyên vẫn luôn trò chuyện với Ôn Uyển. Nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm mình, hắn quay sang.

 

– Uyển Uyển, không định giới thiệu bạn của em sao?

 

Ôn Uyển đang định giới thiệu tôi, nhưng tôi đã lên tiếng trước:

 

– Người đó đang ở đâu?

 

Ôn Uyển đầy nghi hoặc.

 

Quý Thanh Nguyên cũng không hiểu:

 

– Tôi không biết cô đang nói gì.

 

– Người đã thay đổi số mệnh, giúp anh tiếp tục sống đang ở đâu?

 

Tôi hỏi thẳng.

 

Quý Thanh Nguyên vẫn tỏ vẻ mờ mịt:

 

– Cô đang nói gì vậy? Tôi không hiểu.

 

Quý Thanh Nguyên thật sự không biết.

 

Biểu cảm của hắn không giống đang giả vờ.

 

– Trước khi phát bệnh, anh có quen người nào đặc biệt không?

 

Quý Thanh Nguyên khựng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường:

 

– Tôi vẫn không hiểu cô đang nói gì.

 

Hắn đang nói dối.

 

Tôi nhìn ra được.

 

Quý Thanh Nguyên là một người rất đơn thuần, không biết cách nói dối.

 

Hắn giống như một tờ giấy trắng, suy nghĩ gì cũng hiện hết lên mặt.

 

2

 

Tôi ghét nhất là vòng vo với con người, vì thế trực tiếp nói thẳng:

 

– Người đó tưởng rằng mình đang giúp anh, nhưng thật ra lại hại anh. Đáng lẽ anh đã chết từ lâu rồi. Hắn giữ lại mạng sống cho anh, nhưng anh đã không còn thuộc về nhân gian nữa.

 

– Linh hồn anh vốn phải đến âm phủ, thể xác cũng đáng lẽ phải tiêu tan. Nhưng cả hai đều không xảy ra. Đối với nhân gian, anh đã trở thành một dị loại.

 

– Một thứ không phải người cũng chẳng phải quỷ, cuối cùng chỉ có thể biến dị thành quái vật.

 

Sắc mặt Quý Thanh Nguyên càng trắng bệch, nhưng tôi không hề mềm lòng.

 

– Anh đã bắt đầu biến đổi rồi. Sợ ánh nắng, không thể ăn thức ăn của con người, thậm chí còn có những năng lực mà người bình thường không có.

 

– Chắc bản thân anh cũng đã nhận ra rồi chứ?

 

– Tôi không hiểu cô đang nói gì. Mời cô ra ngoài!

 

Quý Thanh Nguyên vẫn không chịu thừa nhận.

 

Tôi cũng không ép buộc.

 

– Anh sẽ đến tìm tôi.

 

– Trước khi hoàn toàn biến thành quái vật.

 

Sau khi tôi và Ôn Uyển trở về phòng, cô ấy muốn hỏi thêm nhưng bị tôi ngăn lại.

 

– Tôi không cứu được hắn. Hắn đã chết rồi.

 

Ôn Uyển biết tôi sẽ không tùy tiện thay đổi quy luật của thế gian nên cũng không nói thêm, chỉ buồn bã trở về phòng.

 

Đến nửa đêm, khi tôi đang nằm trên giường, trong phòng bỗng xuất hiện một vị khách không mời.

 

Tôi tưởng là Quý Thanh Nguyên, nhưng sau khi cảm nhận khí tức mới phát hiện không phải hắn.

 

Bóng đen kia chậm rãi đi về phía tôi.

 

Ngay khi hắn vươn tay định chạm vào người tôi, tôi lập tức mở mắt!

 

Hắn quay người muốn chạy, nhưng bị tôi túm chặt vai.

 

– Đứng lại!

 

Hắn đột ngột xoay người.

 

Một tấm vải đen xuất hiện, che kín mắt tôi.

 

Đến khi tôi giật tấm vải xuống, hắn đã trốn mất.

 

Tôi lần theo dấu vết của bóng đen ra ngoài, phát hiện nơi cuối cùng hắn đi đến là phòng của Quý Thanh Nguyên.

 

Tôi lười gõ cửa, trực tiếp tung một cú đá bật tung cửa phòng.

 

– Cô Bao, cô đang làm gì vậy?

 

Thấy người đến là tôi, Quý Thanh Nguyên ngồi dậy khỏi giường, vẻ mặt bất mãn.

 

Tôi chẳng buồn nhìn hắn, lập tức tìm kiếm khắp căn phòng nhưng không thấy tung tích của bóng đen kia.

 

– Người đâu?

 

Tôi chất vấn Quý Thanh Nguyên, nhưng hắn lại tránh né không trả lời.

 

– Tôi không biết cô đang nói gì.

 

– Nơi cuối cùng hắn biến mất chính là phòng của anh. Không phải anh giấu hắn thì còn ai nữa?

 

Tôi đã biết bóng đen đó là ai.

 

Chính là Sổ Sinh Tử đã biến mất của Thôi Giác!

 

Nó cũng đã có linh thể. Nhưng điều khiến tôi nghĩ mãi không ra là Quý Thanh Nguyên đã dùng cách gì để che giấu khí tức của Sổ Sinh Tử?

 

Rõ ràng hắn chỉ là một con người sắp xảy ra dị biến, sao có thể giấu Sổ Sinh Tử ngay dưới mí mắt tôi?

 

Vật của Minh giới đều mang theo khí tức Minh giới.

 

Mà tôi sinh ra và lớn lên ở Minh giới, không một luồng khí tức nào của nơi đó có thể thoát khỏi cảm nhận của tôi.

 

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)